Bài viết

chi Đoàn Bục Việt

KIM ĐỒNG – CẬU BÉ GÁC LẠI TUỔI THƠ "Nhiệm vụ của cháu là bảo vệ cán bộ. Nếu phải hy sinh, cháu cũng không hối tiếc

Thái Nguyên18/07/2026chi đoàn Bục Việt (Đoàn xã Trung Hội)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1943, núi rừng Cao Bằng chìm trong cái rét cắt da cắt thịt. Những dãy núi đá tai mèo nối tiếp nhau trùng điệp, phủ một màu xám lạnh dưới bầu trời mờ sương. Con suối nhỏ chảy qua bản Nà Mạ vẫn róc rách như mọi ngày, nhưng trong khu rừng phía sau bản, nhiều cán bộ cách mạng đang bí mật họp bàn công việc. Ai cũng hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ, cuộc họp có thể bị quân địch phát hiện và hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Ở đầu con đường mòn dẫn vào khu rừng, một cậu bé người dân tộc Nùng đang lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh. Đôi mắt cậu sáng và nhanh nhẹn, luôn hướng về phía con đường dẫn vào bản. Trên vai chỉ là chiếc túi đựng vài vật dụng đơn sơ, nhưng trong lòng cậu đang mang một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: bảo vệ an toàn cho các cán bộ cách mạng.

Cậu bé ấy tên là Kim Đồng.

Tên thật của Kim Đồng là Nông Văn Dền, sinh năm 1929 tại bản Nà Mạ, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. Gia đình em nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Từ nhỏ, Dền đã lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc, quen thuộc từng con suối, từng vạt rừng và từng lối mòn quanh bản. Những năm đất nước còn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, cậu bé thường chứng kiến cảnh lính địch kéo về càn quét, bắt bớ và đánh đập người dân vô tội. Chính những hình ảnh ấy đã sớm nuôi dưỡng trong em lòng căm thù giặc và tình yêu tha thiết đối với quê hương.

Năm 1941, khi lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trở về Pác Bó để trực tiếp lãnh đạo cách mạng, phong trào đấu tranh ở Cao Bằng ngày càng phát triển. Các cán bộ rất cần những thiếu niên nhanh nhẹn, thông thuộc địa hình để làm nhiệm vụ liên lạc và bảo vệ. Dền được lựa chọn tham gia đội thiếu niên đầu tiên, lấy bí danh là Kim Đồng. Cùng với những người bạn như Cao Sơn, Thanh Minh, Thủy Tiên..., em trở thành một trong những đội viên đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc.

Từ đó, tuổi thơ của Kim Đồng gắn liền với những con đường rừng quanh co. Ban ngày, em vẫn lên nương, chăn trâu, cắt cỏ như bao đứa trẻ khác. Nhưng mỗi khi nhận được tín hiệu, cậu bé lại nhanh chóng trở thành người liên lạc. Những bức thư nhỏ được giấu trong ống tre, trong bó củi hoặc dưới đáy chiếc gùi theo chân em vượt qua nhiều đồn bốt của địch để đến đúng địa chỉ. Có lần gặp toán lính Pháp bất ngờ chặn đường, Kim Đồng vẫn bình tĩnh cười nói, giả vờ đi tìm trâu lạc khiến chúng không hề nghi ngờ. Chỉ sau khi bọn lính đi khuất, em mới tiếp tục hành trình đưa tài liệu đến nơi an toàn.

Điều khiến các cán bộ quý mến Kim Đồng không chỉ là sự nhanh trí mà còn là tinh thần trách nhiệm hiếm có. Mỗi lần nhận nhiệm vụ, em đều thực hiện cẩn thận đến từng chi tiết. Có hôm trời mưa như trút nước, đường núi trơn trượt, quần áo ướt sũng và đôi chân lạnh cóng, nhưng Kim Đồng vẫn kiên trì băng rừng, bởi em hiểu rằng chỉ cần tài liệu đến chậm một chút cũng có thể ảnh hưởng đến công việc của cách mạng. Đối với cậu bé mới mười bốn tuổi, được góp sức cho đất nước là niềm tự hào lớn lao.

Sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, Kim Đồng nhận nhiệm vụ canh gác cho một cuộc họp bí mật của cán bộ tại khu rừng gần bản. Mọi việc diễn ra yên tĩnh cho đến khi từ xa xuất hiện bóng dáng một toán lính Pháp cùng lính dõng đang tiến về phía khu vực họp. Chúng đi rất nhanh, vừa đi vừa quan sát như thể đã đánh hơi được điều gì. Kim Đồng lập tức hiểu rằng nếu không báo động ngay, các cán bộ sẽ rơi vào vòng vây của địch.

Không còn thời gian để chạy vào khu rừng, cậu bé bình tĩnh nghĩ đến tín hiệu đã được quy ước từ trước. Em ôm lấy con chim nhỏ mang theo bên mình rồi bất ngờ tung nó lên bầu trời. Con chim vỗ cánh bay vụt lên cao, đồng thời Kim Đồng cất tiếng gọi lớn như một cậu bé đang đuổi chim giữa cánh đồng. Âm thanh ấy lập tức trở thành tín hiệu báo động để các cán bộ bên trong nhanh chóng rút lui theo lối đã chuẩn bị sẵn.

Tiếng gọi của Kim Đồng cũng khiến quân địch chú ý. Chúng nhận ra cậu bé đang cố ý báo hiệu nên lập tức giương súng truy đuổi. Kim Đồng quay người chạy về hướng khác, cố tình dẫn chúng rời xa khu vực có cán bộ. Em lao qua những bụi cây, vượt qua triền đồi quen thuộc với hy vọng kéo dài thêm từng phút quý giá cho đồng đội.

Một tiếng súng chát chúa vang lên giữa núi rừng.

Viên đạn của quân thù đã găm vào lưng cậu bé.

Kim Đồng loạng choạng ngã xuống bên bờ suối. Dòng nước vẫn lặng lẽ chảy qua những phiến đá, phản chiếu bầu trời xanh đang dần hiện ra sau màn sương sớm. Trên khuôn mặt non trẻ ấy không còn vẻ đau đớn mà chỉ là sự thanh thản. Em biết rằng nhiệm vụ của mình đã hoàn thành. Các cán bộ đã kịp rút lui an toàn.

Khi đồng đội tìm đến, Kim Đồng đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng quê hương. Cậu bé hy sinh khi mới mười bốn tuổi, ở cái tuổi mà nhiều bạn nhỏ còn vô tư cắp sách đến trường. Sự hy sinh của em khiến những người dân trong bản không cầm được nước mắt, còn các cán bộ cách mạng thì càng thêm quyết tâm tiếp tục con đường đấu tranh giành độc lập.

Sau này, khi Đội Thiếu niên Tiền phong được thành lập và phát triển trên khắp cả nước, Kim Đồng được tôn vinh là người đội trưởng đầu tiên của lực lượng thiếu nhi cách mạng Việt Nam. Tên của em được đặt cho nhiều trường học, công viên, con đường và các liên đội thiếu niên. Biết bao thế hệ học sinh đã lớn lên cùng câu chuyện về cậu bé người Nùng gan dạ, luôn đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của bản thân.

Mỗi mùa xuân trở về với núi rừng Cao Bằng, tiếng suối Nà Mạ vẫn róc rách chảy qua những triền đá, rừng cây vẫn xanh biếc dưới bầu trời Việt Bắc. Giữa khung cảnh bình yên ấy, người dân nơi đây vẫn nhắc về Kim Đồng bằng tất cả niềm tự hào và yêu thương. Tuổi thơ của em tuy ngắn ngủi nhưng đã tỏa sáng như một ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng, góp phần thắp lên niềm tin và hy vọng cho những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Hình ảnh cậu bé với ánh mắt thông minh, nụ cười hồn hậu và trái tim dũng cảm sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng lòng dũng cảm không phụ thuộc vào tuổi tác, mà được tạo nên từ tình yêu tha thiết dành cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn