Chi đoàn Thôn Ninh-Hơn nửa thế kỷ -một lời thề
Hơn nửa thế kỷ -một lời thề
Nửa thế kỷ, một khoảng thời gian đủ để những hố bom xanh mướt cỏ, để những chàng trai mười tám đôi mươi trở thành những ông lão tóc bạc da mồi. Nhưng với ông Chính, lời thề dưới gốc đa làng năm 1971 vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.
Ngày ấy, ông Chính và bà Lan là đôi thanh mai trúc mã ở một làng chài ven biển Quảng Bình. Đêm trước khi ông lên đường nhập ngũ vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt, họ đứng bên gốc đa cổ thụ đầu làng.
Lan tháo chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu, kỷ vật của bà nội, ấn vào tay Chính:
"Anh đi, sống chết gì cũng phải giữ lấy cái này. Hết giặc, anh về trao lại cho em, lúc đó mình mới nên vợ nên chồng. Em đợi, dù mười năm hay cả đời em cũng đợi."
Ông Chính nắm chặt bàn tay nhỏ bé, mắt rực lên quyết tâm:
"Anh thề! Còn chiếc nhẫn này là anh còn sống để về với em. Nếu anh không về, nó sẽ thay anh ở lại đất này."
Rồi cuộc chiến cuốn họ đi theo hai ngả. Ông Chính vào "chảo lửa" Thành cổ, nơi mỗi mét vuông đất đều thấm máu. Trong một trận đánh ác liệt tháng 8 năm 1972, một quả pháo nổ ngay sát công sự, ông bị thương nặng, ngất đi trong làn khói đen kịt. Khi tỉnh dậy ở trạm phẫu thuật tiền phương, điều đầu tiên ông làm là sờ lên ngực áo. Chiếc nhẫn bạc vẫn còn đó, nhưng cánh tay trái của ông đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.
Ông Chính trở về sau ngày đại thắng năm 1975 với thân hình không còn nguyên vẹn. Nhìn thấy Lan đang tảo tần bên gánh cá, đẹp mặn mà nhưng đôi mắt hằn sâu nỗi đợi chờ, ông bỗng khựng lại. Ông tự ti, ông không muốn làm gánh nặng cho người con gái mình yêu. Ông lẳng lặng rời làng, để lại một lá thư ngắn: "Anh không về được nữa, Lan đừng đợi anh."
Thế nhưng, bà Lan không tin. Bà biết tính ông, biết lời thề năm xưa. Bà lặn lội đi tìm ông suốt mười năm trời, qua những nghĩa trang liệt sĩ, qua những khu điều dưỡng thương binh dọc miền Trung.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, vào một ngày cuối tháng Tư nắng cháy, một ông lão cụt tay trái, ngực đeo đầy huân chương, run rẩy bước về phía gốc đa làng cũ. Ở đó, một bà lão tóc trắng như cước, ngồi trên chiếc ghế gỗ mục, mắt hướng về phía con đường mòn.
Ông Chính tiến lại gần, lấy từ túi áo ngực một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là chiếc nhẫn bạc đã xỉn màu thời gian nhưng vẫn sáng lên dưới ánh nắng.
"Lan... anh về trả nhẫn cho em đây. Muộn mất hơn năm mươi năm rồi..."
Bà Lan ngước nhìn, đôi mắt mờ đục bỗng chốc long lanh nước. Bà không trách, không hỏi, chỉ khẽ nắm lấy bàn tay còn lại của ông. Lời thề năm xưa dưới làn đạn pháo đã được thực hiện. Hơn nửa thế kỷ chia cách bởi khói lửa và những mặc cảm, cuối cùng họ cũng tìm thấy nhau ở phía bên kia cuộc chiến.Chiếc nhẫn bạc lại được đeo vào ngón tay gầy guộc. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng lời thề của những người lính năm ấy vẫn rực cháy, chứng minh rằng có những tình yêu còn mạnh mẽ hơn cả bom đạn và thời gian.



