Chi Đoàn Thôn Ninh-NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Ông Mười, một cựu chiến binh Thành cổ năm 1972, cứ mỗi năm đến ngày 27/7 lại lặng lẽ mang một nhành hoa huệ trắng ra bờ sông. Ông không nói, không khóc, chỉ nhìn đăm đăm vào dòng nước xanh ngắt đang trôi lững lờ. Với ông, dưới đáy sông kia là cả một thế hệ mười tám, đôi mươi của bạn bè ông đang nằm lại.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thạch Hãn là con đường máu nối giữa hậu phương và Thành cổ Quảng Trị. Đêm đêm, những người lính trẻ — phần lớn là sinh viên các trường đại học vừa rời ghế nhà trường — lại buộc súng lên đầu, kẹp chặt bao nilon chứa quần áo, rồi bì bõm vượt sông dưới làn mưa bom bão đạn."Đêm đó, trời tối đen như mực," ông Mười nhớ lại, giọng nghẹn ngào. "Pháo từ ngoài hạm đội và từ trên đầu dội xuống mặt nước thành những cột lửa cao ngất. Chúng tôi gọi đó là những 'đóa hoa lửa' tử thần."Anh bạn tên Thành, sinh viên năm hai khoa Văn, trước khi bước xuống nước còn cười tếu táo:
— "Mười ơi, nếu tao có mệnh hệ gì, mày nhớ về kể với mẹ tao là tao đã được tắm mát ở dòng sông đẹp nhất miền Trung này nhé."Nhưng rồi, một quả pháo nổ ngay giữa đội hình. Sóng nước tung lên dữ dội. Khi ông Mười ngoi lên được, Thành đã biến mất trong dòng xoáy. Không có một nấm mồ, không có một tấm văn bia, dòng sông đã ôm trọn Thành và bao nhiêu chiến sĩ khác vào lòng đất mẹ. Các anh đi khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, khi những trang giáo trình vẫn còn nằm lại trong ba lô bên bờ Bắc.Chiến tranh qua đi, dòng Thạch Hãn trở lại vẻ yên bình vốn có. Nhưng trong lòng những người ở lại, nỗi đau vẫn âm ỉ như những đóa hoa lửa không bao giờ tắt. Người ta truyền tai nhau bài thơ của người lính Lê Bá Dương, những vần thơ đã trở thành "lời nguyện cầu" của dòng sông:"Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Tan hình hài, đỏ tùng dòng máu
Lặng lẽ dâng đời thanh xuân xuân..."Giờ đây, vào những đêm hoa đăng, hàng ngàn ngọn nến lung linh được thả xuống dòng sông. Nhìn những đốm sáng trôi bồng bềnh, người ta ngỡ như những đóa "hoa lửa" năm xưa nay đã hóa thành hoa đăng hòa bình. Các anh không mất đi, các anh đã hóa thân vào sóng nước, vào cỏ cây thành cổ, trở thành những đóa hoa bất tử trong ký ức của dân tộc.Ông Mười thả nhành hoa huệ xuống nước. Nhành hoa trắng muốt xoay tròn rồi trôi đi. Ông biết, ở dưới kia, bạn bè ông vẫn đang mỉm cười, bởi dòng sông máu lửa năm xưa nay đã chở nặng phù sa, nuôi lớn những mùa vàng bình yên.
— "Mười ơi, nếu tao có mệnh hệ gì, mày nhớ về kể với mẹ tao là tao đã được tắm mát ở dòng sông đẹp nhất miền Trung này nhé."Nhưng rồi, một quả pháo nổ ngay giữa đội hình. Sóng nước tung lên dữ dội. Khi ông Mười ngoi lên được, Thành đã biến mất trong dòng xoáy. Không có một nấm mồ, không có một tấm văn bia, dòng sông đã ôm trọn Thành và bao nhiêu chiến sĩ khác vào lòng đất mẹ. Các anh đi khi tuổi xuân đang rực rỡ nhất, khi những trang giáo trình vẫn còn nằm lại trong ba lô bên bờ Bắc.Chiến tranh qua đi, dòng Thạch Hãn trở lại vẻ yên bình vốn có. Nhưng trong lòng những người ở lại, nỗi đau vẫn âm ỉ như những đóa hoa lửa không bao giờ tắt. Người ta truyền tai nhau bài thơ của người lính Lê Bá Dương, những vần thơ đã trở thành "lời nguyện cầu" của dòng sông:"Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Tan hình hài, đỏ tùng dòng máu
Lặng lẽ dâng đời thanh xuân xuân..."Giờ đây, vào những đêm hoa đăng, hàng ngàn ngọn nến lung linh được thả xuống dòng sông. Nhìn những đốm sáng trôi bồng bềnh, người ta ngỡ như những đóa "hoa lửa" năm xưa nay đã hóa thành hoa đăng hòa bình. Các anh không mất đi, các anh đã hóa thân vào sóng nước, vào cỏ cây thành cổ, trở thành những đóa hoa bất tử trong ký ức của dân tộc.Ông Mười thả nhành hoa huệ xuống nước. Nhành hoa trắng muốt xoay tròn rồi trôi đi. Ông biết, ở dưới kia, bạn bè ông vẫn đang mỉm cười, bởi dòng sông máu lửa năm xưa nay đã chở nặng phù sa, nuôi lớn những mùa vàng bình yên.



