Bài viết

Chi đoàn thôn Ninh-Những là thư thời chiến

Những lá thư thời chiến

Hà Tĩnh14/04/2026Bùi Thi Hiền (Thôn Ninh Xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng "thời hoa lửa", khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một làn khói bom, những lá thư thời chiến chính là sợi dây duy nhất nối liền hai thế giới: tiền tuyến rực lửa và hậu phương khắc khoải.

Đó là những tờ giấy xé vội từ sổ tay, đôi khi là mặt sau của vỏ bao thuốc lá, ám mùi thuốc súng và khét lẹt khói bom. Ở chiến trường Quảng Trị hay trên những cung đường Trường Sơn, viết thư là một "nghi lễ" thiêng liêng. Những người lính trẻ tranh thủ lúc ngưng tiếng pháo, ngồi trong hầm chữ A hay dưới tán lá trung quân để viết cho mẹ, cho người yêu.

Có một lá thư của một người lính sinh viên viết trước trận đánh quyết tử tại Thành cổ: "Mẹ kính yêu, con viết những dòng này khi ngoài kia pháo giặc đang cày xới nát cả bầu trời. Nếu con không về, mẹ hãy tự hào vì con đã sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ. Con không sợ chết, con chỉ sợ không còn được nhìn thấy đôi bàn tay gầy của mẹ...".

Những lá thư ấy đi qua dặm dài đất nước bằng những chiếc túi dã chiến của các anh giao liên. Có những lá thư phải mất cả năm trời mới đến tay người nhận, khi nét mực đã nhòe vì mồ hôi và mưa rừng. Nhưng cũng có những lá thư đến nơi khi người viết đã nằm lại dưới một cánh rừng vô danh nào đó, trở thành kỷ vật cuối cùng đau đớn và tự hào.

Ở hậu phương, những lá thư từ chiến trường được đọc đi đọc lại đến rách cả mép giấy. Chúng được giấu kỹ dưới gối, là liều thuốc tinh thần để người vợ chờ chồng, người mẹ đợi con giữa những đêm trực chiến trên mâm pháo.

"Thời hoa lửa" không chỉ có tiếng súng, mà còn có tiếng sột soạt của ngòi bút trên trang giấy nhám, ghi lại những lời thề non hẹn biển và cả những dự định giản đơn cho ngày hòa bình. Những lá thư ấy chính là "nhân chứng sống" khẳng định rằng: Dù trong bão đạn, tâm hồn người lính vẫn luôn xanh ngắt niềm tin và tình yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn