Chi đoàn Thôn Ninh-Sự chia cắt và những lá thư không hồi kết
Sự chia cắt và những lá thư không hồi kết
Kiên lên đường vào một buổi sáng mưa phùn nhạt nhòa, để lại Mai bên bến đò xưa với lời hứa: "Hết giặc, anh về dắt em qua cầu." Nhưng chiến tranh không đơn giản như một lời hẹn. Anh đi vào Trường Sơn, còn Mai ở lại vùng đệm, ngày ngày nhìn sang bờ Nam khói lửa mù mịt.
Suốt mười năm ròng rã, sợi dây duy nhất nối kết họ là những lá thư.
Lá thư đầu tiên Kiên viết trên mảnh giấy bao thuốc súng, nét chữ nguệch ngoạc: "Ở đây hành quân khổ lắm, nhưng nhớ em thì lại thấy khỏe re. Anh vẫn giữ chiếc nhẫn cỏ em tết hôm chia tay..."
Mai nhận được thư khi miền Bắc đang gồng mình dưới những trận ném bom. Cô viết trả lời trên trang giấy học trò hoen ố vì nước mưa: "Em vẫn đợi. Cây đa đầu làng mình bị bom đánh cụt ngọn rồi, nhưng mầm xanh đang nhú lại. Em cũng thế, vẫn xanh lòng đợi anh."
Thế nhưng, đường dây giao liên ngày càng hiểm trở. Những lá thư của Kiên bắt đầu thưa dần, rồi bặt vô âm tín.
Năm 1972, tại một hang đá ven đường 20 Quyết Thắng, Kiên ngồi nắn nót viết lá thư thứ 100. Anh không biết rằng, những lá thư từ số 50 đến 99 của anh đã nằm lại dưới những hố bom hoặc tan thành tro bụi cùng túi xách của người giao liên hy sinh. Trong lá thư ấy, Kiên viết: "Mai à, nếu trận này anh không về, em hãy nhìn về phía dãy Trường Sơn mỗi khi hoàng bùng lên. Anh ở đó, trong màu hoa lửa ấy."
Lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì một trận rải thảm B-52 ập xuống. Hang đá đổ sập. Kiên nằm lại đó, tay vẫn khư khư ôm lấy chiếc túi dã chiến đựng xấp thư dán kín chưa kịp đề địa chỉ.
Ở quê nhà, Mai vẫn bền bỉ đợi chờ. Hòa bình lập lại, những đoàn quân trở về, nhưng không có Kiên. Cô trở thành người đàn bà tóc bạc trắng bên bến sông, mắt vẫn đau đáu nhìn về phía đại ngàn.
Nhiều năm sau, một đội quy tập hài cốt liệt sĩ tìm thấy Kiên. Trong túi áo anh, xấp thư đã mủn nát, chỉ còn sót lại vài chữ đọc được: "...đợi... anh... Mai... nhé..."
Sự chia cắt của chiến tranh có thể ngăn đôi lứa gặp mặt, có thể làm những lá thư lạc đường, nhưng không thể cắt đứt được lời hẹn ước. Những lá thư không hồi kết ấy đã trở thành nhân chứng cho một thời hoa lửa: nơi tình yêu không chỉ dành cho một người, mà hòa vào tình yêu đất nước rộng lớn, bất diệt.



