Chi đoàn tổ dân phố 5
Lửa trong tim người ở lại
Chiều hôm ấy, tôi gặp ông Ba ở cuối con ngõ nhỏ. Ông ngồi bên hiên nhà, tay lần giở cuốn sổ cũ đã ngả màu vàng theo năm tháng. Tôi chào, ông cười hiền, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa.
“Tụi nhỏ giờ ít ai hỏi chuyện ngày xưa nữa…” – ông nói, giọng trầm lại.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, khẽ hỏi:
“Ông kể cháu nghe được không ạ?”
Ông im lặng một lúc, rồi bắt đầu.
Năm đó, ông mới tròn mười tám. Cái tuổi đáng lẽ chỉ biết đến trường lớp và những ước mơ giản dị, ông lại khoác lên mình màu áo lính. Những đêm hành quân, trời tối đen, chỉ có ánh trăng le lói và tiếng lá rừng xào xạc. Đồng đội của ông – có người còn chưa kịp viết xong lá thư gửi về nhà.
Ông kể về một người bạn thân. Hôm ấy, giữa trận bom, người bạn ấy đã đẩy ông ra khỏi vùng nguy hiểm. Còn mình thì… không kịp chạy nữa.
Ông dừng lại. Tôi thấy đôi tay ông run nhẹ.
“Bạn ông… tên gì ạ?” – tôi hỏi nhỏ.
Ông mỉm cười buồn:
“Lâu quá rồi… nhưng ông chưa từng quên.”
Gió chiều thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Tôi chợt nhận ra, những câu chuyện này không chỉ là quá khứ — mà là một phần ký ức đang sống, lặng lẽ tồn tại trong những con người như ông.
Trước khi về, ông đưa tôi cuốn sổ cũ.
“Giữ lấy… và kể lại cho người khác nghe.”
Tôi cầm cuốn sổ, thấy lòng mình nặng mà ấm. Có những ngọn lửa không bùng cháy dữ dội, nhưng vẫn âm ỉ suốt cả một đời người.
Và có những con người — lặng lẽ trở thành người giữ lửa ký ức, để thế hệ sau không bao giờ quên một thời hoa lửa đã qua.



