Chi đòan Trạm Y tế xã Bình Hoà
TẤM GƯƠNG BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÂM THỊ RẢNH
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi Tổ quốc gọi tên, biết bao người con đã lên đường ra trận, mang theo tuổi trẻ, ước mơ và những lời hẹn ước còn dang dở. Những câu hát:
“Vừa tròn đôi mươi
Hành trang ra đi
Đâu có gì ngoài nụ cười
Và nỗi nhớ thương vô bờ
Chờ ngày bình yên…”- Còn gì đẹp hơn- Nhạc sĩ Nguyễn Hùng
Đã khắc họa hình ảnh một thế hệ thanh niên sẵn sàng hiến dâng tất cả cho đất nước. Và phía sau họ là những người mẹ – lặng thầm hy sinh, tiễn con ra trận với tất cả tình yêu và niềm tin. Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Rảnhchính là một trong những người mẹ như thế. Tình yêu của mẹ dành cho con vốn đã thiêng liêng từ những ngày đầu tiên:
“Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng
Mấy nắng sớm chiều mưa ròng
Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng…”- Mẹ yêu con- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý
Tình yêu ấy lớn dần theo năm tháng, theo từng bước trưởng thành của con. Nhưng khi đất nước lâm nguy, tình mẫu tử ấy lại được đặt trong một lựa chọn lớn lao hơn – lựa chọn giữa riêng và chung. Bà Lâm Thị Rảnh là một trong những người mẹ đã chấp nhận gửi gắm đứa con của mình cho Tổ quốc, để con lên đường chiến đấu.
Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại, nhưng cái giá phải trả là vô cùng to lớn:
“Sau bao nhiêu năm
Mới có ngày hòa bình
Dù hòa bình ấy cũng đã lấy đi
Bao máu xương dân mình…”- Còn gì đẹp hơn- Nhạc sĩ Nguyễn Hùng
Những người con không trở về, để lại nỗi đau khôn nguôi trong lòng mẹ. Nhưng vượt lên tất cả, đó còn là niềm tự hào. Bởi:
“Mẹ ơi vui lên
Mẹ có đứa con anh hùng
Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước
Với con thế thôi còn gì đẹp hơn…”- Còn gì đẹp hơn- Nhạc sĩ Nguyễn Hùng
Có lẽ, không có sự hy sinh nào lớn hơn sự hy sinh của người mẹ khi mất đi chính đứa con mình dứt ruột sinh ra. Thế nhưng, như lời ru tha thiết năm nào:
“Kháng chiến đã giành đất nước về cho đời
Bóng đất nước hình như bóng dáng con tôi…”- Mẹ yêu con- Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý
Mỗi khi nhắc lại chuyện xưa, mắt mẹ xa xăm nhìn vô định, nước mắt tự rơi trên gương mặt đầy vết hằn của thời gian, chúng tôi không khỏi xúc động vì nghĩa cử cao đẹp của người phụ nữ ấy. Người mẹ đã nhìn thấy hình bóng của con mình trong chính nền độc lập của dân tộc. Những mất mát riêng đã hòa vào niềm vui chung của đất nước, để từ đó trở thành động lực sống, niềm tự hào thiêng liêng.
Hưởng ứng đợt thi đua cao điểm do Tỉnh đoàn phát động với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay cần hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Vì vậy, thế hệ trẻ cần tiếp nối truyền thống, ra sức học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước.
Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lâm Thị Rảnh sẽ mãi là ngọn lửa thiêng liêng – nơi hội tụ của tình mẫu tử và lòng yêu nước, để nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng hiện tại và sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.



