Cựu chiến binh

CHI ĐOÀN TRƯỜNG THCS YÊN ĐỔ- CCB HOÀNG MẠNH THẮNG

Về cựu chiến binh Hoàng Mạnh Thắng (sinh năm 1957)

Thái Nguyên18/04/2026Chi đoàn trường THCS Yên Đổ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Yên Trạch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không được nhắc tên trong những trang sử lớn, nhưng cuộc đời họ lại chính là một phần của lịch sử. Họ đã sống, chiến đấu và cống hiến tuổi trẻ trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, và hôm nay vẫn lặng lẽ sống giữa đời thường, mang theo ký ức của một thời không thể nào quên. Đó là cựu chiến binh Hoàng MạnhThắng, hiện đang sinh sống tại xóm Đồng Niêng, xã Phú Lương, tỉnh Thái Nguyên. Ông hiện lên một hình ảnh của một người lính đã đi qua chiến tranh, mang theo ký ức của một thời không thể lặp lại và để lại những giá trị lặng lẽ sâu sắc cho thế hệ hôm nay.

Ngày 7/4/1975, khi đất nước còn chìm trong bom đạn, chàng thanh niên Hoàng Mạnh Thắng đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc, gác lại những ước mơ riêng tư để lên đường nhập ngũ. Đó không chỉ là một quyết định, mà là sự lựa chọn của lý tưởng, của lòng yêu nước cháy bỏng. Sau những ngày huấn luyện miệt mài tại đơn vị 304B (Tân Yên – Hà Bắc, thuộc xã Nga My, huyện Phú Bình), nơi mồ hôi hòa cùng bụi đất thao trường, ý chí người lính dần được tôi luyện qua từng bước chân, từng bài tập khắc nghiệt, ông cùng đồng đội lên đường hành quân vào chiến trường Tây Ninh. Hành trang của họ khi ấy không chỉ là ba lô, khẩu súng, mà còn là niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất. Những bước chân tuổi trẻ hăm hở mà kiên cường, băng qua nắng gió và hiểm nguy, mang theo khát khao được trực tiếp góp sức mình vào cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Thế nhưng, lịch sử luôn có những bước ngoặt kỳ diệu. Khi đoàn quân đang hành quân trên những dặm đường dài, nửa chặng đường thì tin thắng trận dội về: ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Niềm vui vỡ òa của người lính trẻ – khi chưa kịp nổ súng nhưng đã được chứng kiến đất nước trọn vẹn – trở thành ký ức không thể nào quên. Sau đó, ông cùng đơn vị quay trở về đóng quân tại Hà Bắc để tiếp tục nhiệm vụ. Ghi nhận những nỗ lực và tinh thần phục vụ chiến đấu trong giai đoạn lịch sử ấy, ngày 6/12/1975, ông đã vinh dự được Chủ tịch Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam cấp tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba. Tấm huân chương ấy không chỉ là sự công nhận của Nhà nước, mà còn là kỷ vật gói trọn cả một thời thanh xuân rực rỡ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Hòa bình lập lại chưa lâu, khi những vết thương chiến tranh còn chưa kịp khép lại, cuối năm 1976, ông lại tiếp tục nhận mệnh lệnh mới: điều động lên Đặc khu Quảng Ninh. Sau một năm sát nhập và tôi luyện trong đội hình Quân khu 3, ông cùng đồng đội bước vào một cuộc chiến mới không kém phần cam go, cuộc chiến tranh nổi loạn biên giới phía Bắc tại mảnh đất ở Móng Cái – Quảng Ninh. Nơi biên thùy đầy gió và sương muối, ông đã trực tiếp đối mặt với những cuộc xung đột nảy lửa, những lần vây hãm của quân nổi loạn hòng xâm phạm chủ quyền lãnh thổ. Bằng lòng quả cảm và ý chí kiên định, ông đã sát cánh cùng đơn vị đánh bại các đợt tấn công của quân xâm lược , giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của vùng biên giới Quảng Ninh.

Năm 1981, ông ra quân trở về địa phương tại tỉnh Bắc Thái (nay thuộc tỉnh Thái Nguyên), khép lại những năm tháng gắn bó với quân ngũ để bắt đầu cuộc sống đời thường như bao người dân khác. Từ một người lính từng đi qua chiến tranh, ông lặng lẽ hòa mình vào nhịp sống giản dị, từng bước gây dựng cuộc sống bằng chính sự cần cù và ý chí của mình. Dẫu không còn khoác trên mình màu áo lính, nhưng phẩm chất của người lính năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong cách ông sống – chân thành, trách nhiệm và kiên cường trước mọi khó khăn Ghi nhận sự gương mẫu đó, Hội Cựu chiến binh tỉnh Thái Nguyên đã trao tặng ông giấy khen với 8 chữ vàng: "Trung thành - Đoàn kết - Gương mẫu - Đổi mới". Đây là minh chứng cho hình ảnh một người lính dẫu trong thời chiến hay thời bình, vẫn luôn giữ vững khí tiết, là tấm gương sáng cho con cháu và bà con lối xóm tại mảnh đất Phú Lương yêu dấu.

Cuộc đời của ông không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến không tiếc tuổi trẻ cho Tổ quốc. Với thế hệ trẻ hôm nay, đó không chỉ là sự cảm phục, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm sống, học tập và rèn luyện, để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn