CHI ĐOÀN TRƯỜNG THCS YÊN ĐỎ-CCB TRẦN MINH LỢI
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (Về cựu chiến binh Trần Minh Lợi - sinh ngày 25/03/1959)

Câu chuyện về cựu chiến binh Trần Minh Lợi là một hành trình gắn liền với những mốc thời gian đáng nhớ của “thời hoa lửa” – khi tuổi trẻ của ông được hun đúc trong gian khổ và trách nhiệm với Tổ quốc. Cựu chiến binh Trần Minh Lợi, người con của xóm Đồng Tâm - xã Tức Tranh - huyện Phú Lương - tỉnh Thái Nguyên cũ, nay thuộc xóm Đồng Tâm- xã Vô Tranh - tỉnh Thái Nguyên.
Ông lớn lên trên mảnh đất trung du yên bình nhưng sớm bước vào những năm tháng không thể nào quên. Chàng thanh niên Trần Minh Lợi đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng, gác lại những ước mơ riêng tư để lên đường nhập ngũ. Đó không chỉ là một quyết định, mà là sự lựa chọn của lý tưởng, của lòng yêu nước cháy bỏng. Ngày 13/07/1977, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Trung đoàn 677, đánh dấu bước ngoặt lớn của cuộc đời.
Sau một thời gian huấn luyện, Năm 1978, ông tham gia làm tuyến đường 37A – Chợ Rã, góp phần phục vụ chiến đấu và hậu cần.
Đến tháng 05/1978, khi tình hình biên giới căng thẳng, ông được cử sang Ngân Sơn huấn luyện và trực tiếp chốt giữ vị trí, sẵn sàng chiến đấu.
1h00 ngày 17/02/1979 , Trung Quốc bắn pháo, đến 4h00-5h00, bộ binh của chúng tràn sang 6 tỉnh biên giới, chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra trên 6 tỉnh ( Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh). Ngày 18/02/1979, quân ta đánh địch sang bên kia biên giới, giữ được chốt. Ngày 26/02/1979, địch tấn công trở lại, vì lực lượng và vũ khí của địch quá mạnh, quân ta không cầm cự được nữa, rút về Xuân Nội. Ngày 05/03/1979, địch rút quân từ thành phố Cao Bằng lên giáp biên giới và đánh với ông và đồng đội tại Xuân Nội. Trong những ngày chiến đấu với địch, sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu chống lại quân xâm lược, thể hiện tinh thần dũng cảm và ý chí kiên định.
Sau khi đối phương rút lui vào ngày 10/3/1979, ông tiếp tục ở lại làm nhiệm vụ, trở về Thông Nông (Cao Bằng) để giữ chốt, bảo vệ tuyến địa bàn quan trọng.
Đến năm 1982, ông hoàn thành nghĩa vụ quân sự, trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống lao động, phát triển kinh tế.
Năm 1985, ông lập gia đình, xây dựng tổ ấm sau những năm tháng chiến tranh gian khó.
Những mốc thời gian ấy không chỉ ghi dấu chặng đường của riêng ông mà còn phản ánh rõ nét hình ảnh một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho đất nước, để hôm nay ngọn lửa ấy vẫn tiếp tục được truyền lại cho các thế hệ mai sau. Cuộc đời ông không ồn ào, không phô trương, nhưng lại là minh chứng rõ nét cho lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí bền bỉ của thế hệ đi trước. Những ký ức “thời hoa lửa” mà ông mang theo không chỉ là dấu ấn của một thời chiến đấu, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và trách nhiệm với quê hương, đất nước.



