Bài viết

Chi đoàn Trường TH&THCS Bình Hòa Đông (1)

Chiến tranh

Tây Ninh29/05/2026Lê Thị Thu Nguyên (Chi đoàn Trường TH&THCS Bình Hòa Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về chiến tranh Trước đây, mỗi khi nghe đến hai tiếng “chiến tranh”, trong đầu em chỉ hiện lên những trang sách lịch sử với hàng loạt mốc thời gian, tên trận chiến dài dòng và khó nhớ. Đối với em, đó chỉ là những kiến thức cần học, cần ghi nhớ để làm bài, chứ chưa bao giờ hình dung rõ ràng những gì thực sự đã diễn ra. Em cũng chưa thật sự hiểu vì sao ông bà, cha mẹ luôn dặn dò: “Các con phải biết trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay, vì nó không tự nhiên mà có đâu”. Cho đến khi được học, được đọc và tìm hiểu sâu hơn về “thời hoa lửa” – khoảng thời gian cả dân tộc cùng nhau chống giặc ngoại xâm – mọi suy nghĩ trong em đều thay đổi hoàn toàn. Em chợt nhận ra, chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn, những chiến công được ghi lại trong sử sách. Đằng sau những dòng chữ ngắn gọn ấy là cả một bầu trời đau thương, mất mát và biết bao hy sinh thầm lặng của con người. Điều khiến em xúc động nhất chính là hình ảnh những người lính, những thanh niên thời ấy – họ cũng chỉ là những người trẻ, độ tuổi bằng anh chị em chúng em bây giờ, thậm chí còn nhỏ hơn. Họ cũng từng có gia đình yêu thương, có bạn bè thân thiết, có những ước mơ giản dị: người muốn tiếp tục đi học, người mong có một nghề nghiệp ổn định, người chỉ đơn giản là muốn sống một cuộc đời yên bình bên người thân. Nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, khi đất nước cần họ, tất cả những ước mơ riêng, những dự định cá nhân đều được gác lại. Họ khoác áo lính, cầm súng ra trận, sẵn sàng đối mặt với gian khổ, hiểm nguy, thậm chí là sự ra đi mãi mãi, chỉ để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Em càng cảm phục hơn khi nhận ra tinh thần phi thường của thế hệ ấy. Dù sống trong hoàn cảnh thiếu thốn mọi thứ: không đủ ăn, không đủ mặc, phải di chuyển liên tục, luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập, họ vẫn không hề nao núng, không bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. Ngay giữa khói lửa chiến trường, họ vẫn giữ vững niềm tin: chỉ cần cố gắng, chỉ cần đoàn kết, một ngày kia đất nước sẽ bình yên, con dân sẽ được sống trong no ấm, tự do.

Nghĩ đến đó, em thấy thật sự xấu hổ với chính mình. Trong cuộc sống hiện tại, khi gặp một chút khó khăn trong học tập, một chút áp lực hay trở ngại nhỏ, em đã có lúc cảm thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi. So với những gì ông cha ta đã trải qua, những khó khăn ấy chẳng đáng là bao. Chính những hình ảnh, câu chuyện của “thời hoa lửa” đã giúp em hiểu rõ hơn: giá trị của sự kiên cường, của ý chí vươn lên và của lòng yêu nước không chỉ nói bằng lời, mà phải thể hiện qua từng hành động, từng bước đi trong cuộc sống. “Thời hoa lửa” đã mở ra cho em một nhận thức mới về hòa bình. Cuộc sống hôm nay – khi chúng em được đến trường đầy đủ, được ăn học, được yêu thương, được tự do theo đuổi ước mơ – tất cả những điều tưởng chừng bình dị, hiển nhiên ấy, thực chất là kết quả của cả một quá trình đấu tranh gian khổ, là cái giá được trả bằng máu, bằng nước mắt, bằng cả tuổi trẻ và cuộc đời của biết bao người. Em hiểu rằng, lòng biết ơn không thể chỉ dừng lại ở những lời nói hay những phút giây xúc động khi nghe chuyện. Là học sinh, là thế hệ trẻ của đất nước, cách chúng em thể hiện lòng biết ơn thiết thực nhất chính là cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, trau dồi kiến thức để sau này trở thành người có ích cho xã hội. Là biết yêu thương gia đình, trân trọng những người xung quanh, biết giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp mà ông cha đã gây dựng. Là sống có trách nhiệm với bản thân, với cộng đồng, luôn giữ vững tinh thần đoàn kết, yêu nước như thế hệ đi trước. Chúng em không phải sống trong thời khói lửa, không phải cầm súng bảo vệ từng tấc đất như các anh hùng năm xưa. Nhưng tinh thần của “thời hoa lửa” – sự dũng cảm, kiên cường, hy sinh vì cộng đồng – chính là ngọn đèn soi đường, là động lực để chúng em cố gắng mỗi ngày. Đó chính là cách chúng em tiếp nối truyền thống, là cách giữ gìn và phát huy những gì quý giá nhất mà thế hệ trước đã để lại.

Từ những bài học về chiến tranh, em đã hiểu ra một điều giản dị nhưng sâu sắc: Hòa bình không phải là món quà được ban tặng, cũng không phải là điều tồn tại mãi mãi nếu không được giữ gìn. Đó là thành quả của cả dân tộc, được đổi bằng cả tuổi thanh xuân và tấm lòng yêu nước cao quý của biết bao người con Việt Nam. Và nhiệm vụ của thế hệ chúng em chính là giữ gìn, trân trọng và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chi đoàn Trường TH&THCS Bình Hòa Đông (1) | Câu chuyện thời hoa lửa