Chị Sáu giao lương
Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh đầy gian nan nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong những ngày ấy, mỗi người dân đều góp một phần sức lực cho Tổ quốc. Có người ra trận cầm súng, có người ở hậu phương âm thầm hy sinh. Câu chuyện về chị Sáu giao lương năm xưa là một minh chứng đẹp đẽ của thời kỳ ấy. Chị Sáu sống ở một vùng quê Nam Bộ, nơi kênh rạch chằng chịt và chiến tranh diễn ra ác liệt. Chồng chị đã tham gia bộ đội từ sớm, còn chị ở nhà vừa nuôi con nhỏ vừa tham gia công tác hậu cần cho cách mạng. Công việc của chị là vận chuyển gạo, thuốc men và thư từ vào căn cứ. Ban ngày, chị chèo xuồng ra chợ như bao người phụ nữ khác, trên ghe chỉ thấy vài mớ rau, ít cá khô và đồ dùng lặt vặt. Nhưng dưới lớp hàng hóa ấy là những bao gạo nhỏ, thuốc men được giấu kín để chuyển cho bộ đội. Nhờ vẻ ngoài bình dị, ít ai ngờ người phụ nữ ấy lại gan dạ đến vậy. Một buổi chiều năm 1970, chị nhận nhiệm vụ đưa gấp thuốc men vào căn cứ vì nhiều chiến sĩ bị thương sau trận càn. Địch đang lập chốt kiểm tra nghiêm ngặt trên sông, ai qua lại đều bị khám xét kỹ. Nhiều người lo ngại, nhưng chị Sáu vẫn nhận lời. Chị bình tĩnh chèo xuồng đến trạm gác. Khi lính địch hỏi, chị giả vờ than thở chuyện chợ búa ế ẩm, con nhỏ đau ốm. Thấy người phụ nữ lam lũ, chúng chỉ lục sơ rồi cho đi. Vừa qua khỏi chốt, chị lập tức rẽ vào con rạch nhỏ, chèo thật nhanh vào căn cứ. Thuốc men đến kịp thời đã cứu sống nhiều thương binh. Khi mọi người cảm ơn, chị chỉ cười: “Miễn các anh khỏe để đánh giặc là tôi vui rồi.” Ngày đất nước thống nhất, chị Sáu trở về với ruộng vườn, tiếp tục cuộc sống giản dị như bao người dân quê khác. Nhưng trong lòng đồng đội và bà con, chị mãi là người phụ nữ kiên cường của thời hoa lửa. Câu chuyện về chị Sáu cho thấy trong chiến tranh, sức mạnh dân tộc không chỉ đến từ tiền tuyến mà còn từ những con người bình thường nơi hậu phương, lặng lẽ hy sinh vì ngày mai hòa bình.



