Chí Sĩ Yêu Nước Thời Hoa Lửa
Chí Sĩ Yêu Nước Thời Hoa Lửa
Tên bài viết:Chí Sĩ Yêu Nước Thời Hoa Lửa
Nội dung:
Vào năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra quyết liệt, một người yêu nước già nua – người từng đảm nhận trọng trách Hội trưởng Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam và Quyền Chủ tịch nước – đang lâm bệnh nặng tại Quảng Nam. Khi cảm nhận giờ phút cuối cùng đã đến, ông dặn thư ký gửi bức điện cuối cùng ra chiến khu Việt Bắc cho Chủ tịch Hồ Chí Minh, với lời nhắn “dẫu chết cũng không nản lòng, mong Chính phủ tiếp tục con đường kháng chiến đến thắng lợi”. Bức điện ấy, ngắn gọn mà chan chứa khí phách, trở thành biểu tượng của tinh thần trung liệt và lòng yêu nước vô bờ bến.


Cách mạng tháng 8 thành công, ông quyết định nhận lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh tham gia Chính phủ Liên hiệp lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa với chức vụ Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Theo sử gia Trần Trọng Kim thì trong thời gian này, khi được hỏi về công việc, Huỳnh Thúc Kháng đã nói: "Bây giờ việc gì cũng do địa phương tự trị cả, thành ra không có việc gì mấy, và khi có việc gì, thì họ làm sẵn xong cả rồi, tôi chỉ có vài chữ ký mà thôi".
Năm 1946, khi Hồ Chí Minh sang Pháp để tham dự hội nghị Fontainebleau .Ông được cử làm Quyền Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Cuối năm 1946, ông là Đặc phái viên của Chính phủ vào cơ quan Ủy ban Kháng chiến Hành chính Nam Trung Bộ tại Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Tháng 3 năm 1947, khói lửa chiến tranh phủ dày trên bầu trời Trung Bộ. Trong một căn nhà nhỏ ở làng Thanh Bình, Quảng Nam, người chí sĩ lão thành đã gần tám mươi tuổi đang nằm trên chiếc giường tre cũ. Căn bệnh viêm phổi tái phát khiến hơi thở trở nên nặng nhọc, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng rực như ngọn lửa chưa bao giờ tắt. Bên giường, mấy người học trò thân tín thay phiên chăm sóc, còn ông thì liên tục hỏi: “Tin từ Việt Bắc thế nào? Chính phủ có ổn không?”. Từ ngày được Chủ tịch Hồ Chí Minh mời ra Hà Nội giữ chức Quyền Chủ tịch nước trong thời gian Người sang Pháp đàm phán, ông đã dốc hết tâm huyết để duy trì đoàn kết quốc dân, kêu gọi nhân dân ủng hộ Chính phủ kháng chiến. Sau khi Người trở về, ông xin được rút về quê dưỡng bệnh, nhưng trái tim vẫn hướng về kháng chiến. Ngày nào cũng vậy, dù yếu đến mấy, ông vẫn ngồi dậy nghe tin tức, đọc lại các bản tuyên bố của Chính phủ và góp ý cho cán bộ địa phương.
Hôm ấy, khi nghe tin thực dân Pháp mở rộng chiến dịch đánh vào Nam Trung Bộ, ông cố ngồi dậy, nắm tay người thư ký và nói: “Phải gửi điện ngay cho Cụ Hồ, báo rằng tôi tuy sắp đi xa, nhưng lòng vẫn tin vào Chính phủ và cuộc kháng chiến của dân ta”. Người thư ký lặng người, run run viết theo lời ông đọc. Từng câu, từng chữ như được chắt ra từ hơi thở cuối:
“Tôi già yếu không qua khỏi, chỉ mong Chính phủ bền chí, đồng bào đoàn kết, kháng chiến tất thắng. Xin vĩnh biệt Cụ Chủ tịch và toàn thể đồng bào.”
Khi nhận được tin, Chủ tịch Hồ Chí Minh xúc động nói: “Cụ Huỳnh là tấm gương trong sáng của một bậc hiền nhân, suốt đời vì nước vì dân, nghĩa là trọn đạo trung hiếu.”
Ngày 29/4/1947, Chính phủ tổ chức Lễ truy điệu cụ Huỳnh Thúc Kháng theo nghi thức Quốc tang. Trong khi tiến hành lễ Quốc tang cụ Huỳnh Thúc Kháng - Quyền Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa, Ban tổ chức lễ tang đã trang trọng uy nghiêm đọc bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi vào: “Cụ Huỳnh là người học hành rất rộng, chí khí rất bền, đạo đức rất cao. Vì lòng yêu nước mà Cụ trước đây bị bọn thực dân làm tội, đày ra Côn Đảo. Mười mấy năm trường gian nan cực khổ, nhưng lòng son dạ sắt, yêu nước thương nòi của Cụ chẳng những không sờn, mà lại thêm cương quyết. Cụ Huỳnh là người giàu sang không làm siêu lòng, nghèo khó không làm nản chí, oai vũ không làm sờn gan. Cả đời cụ Huỳnh không cần danh vị, không cần lợi lộc, không thèm làm giàu. Cả đời Cụ Huỳnh chỉ phấn đầu cho dân được tự do, nước được độc lập, đến ngày nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa được thành lập Chính phủ ta mời Cụ ra. Tuy đã 71 tuổi, nhưng Cụ vẫn hăng hái nhận lời, Cụ nói: “Trong lúc phục hưng dân tộc, xây dựng nước nhà thì bất kỳ già, trẻ, trai, gái, ai cũng ra sức phụng sự Tổ Quốc. Cụ Huỳnh tạ thế, nhưng cái chí vì nước, vì nhà của Cụ vẫn luôn sống mạnh mẽ trong lòng hai mươi triệu đồng bào chúng ta”.
Ngày 19 tháng 2 năm 2013, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ký quyết định truy tặng Huân chương Sao Vàng để ghi nhận những đóng góp của ông đối với đất nước
Dù cụ đã rời xa,nhưng câu chuyện về cuộc đời của cụ Huỳnh là một tấm gương sáng về ý chí, lòng yêu nước thương dân . câu chuyện của cụ giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và sự mất mát của các thế hệ đi trước.Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại,sống có trách nhiệm bảo vệ những gì của ông cha ta để lại và luôn ghi nhớ công lao to lớn của những hế thệ đi trước vì một đất độc lập tự do hạnh phúc như hôm nay.



