CHỊ SỨ
CHỊ SỨ
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, Phan Thị Ràng sớm chịu nhiều mất
mát. Cha chị đã hy sinh sau những trận tra tấn dã man của kẻ thù, để lại gánh nặng gia
đình lên vai người mẹ tảo tần cùng năm người con nhỏ. Là con gái thứ ba, từ khi còn rất
nhỏ, chị đã phải thay mẹ quán xuyến việc nhà, vừa chăm sóc em thơ, vừa phụ giúp kiếm
sống.
Lớn lên trong cảnh quê hương bị giày xéo bởi chiến tranh, cuộc sống thiếu thốn và nỗi đau
mất cha đã sớm hun đúc trong chị ý chí kiên cường. Không chỉ nhanh nhẹn, tháo vát, chị còn
sớm bộc lộ tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước sâu sắc hơn hẳn bạn bè cùng trang lứa.
Những năm tháng chứng kiến cảnh bom đạn tàn phá quê hương càng khiến trong lòng chị
nung nấu một quyết tâm mạnh mẽ: đi theo con đường cách mạng để trả thù cho cha và
giành lại độc lập cho đất nước.
Năm 1950, gia đình chị chuyển về vùng giải phóng Bình Sơn sinh sống. Tại đây, với suy
nghĩ giản dị mà sâu sắc “tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, chị tham gia Đội Thiếu niên cứu quốc khi
mới 13 tuổi. Từ đó, chị trở thành một liên lạc viên nhanh nhẹn, dũng cảm, ngày ngày băng
rừng, vượt suối để chuyển tin cho các đơn vị.
Ngôi nhà nhỏ của gia đình chị cũng trở thành một điểm liên lạc quan trọng của Công binh
xưởng tỉnh Long Châu Hà. Không chỉ giúp nhận và chuyển vũ khí đi sửa chữa, chị còn tích
cực tham gia vận chuyển, hỗ trợ hậu cần. Những chuyến đi mua lúa từ Nam Thái Sơn về
xay xát, cung cấp cho lực lượng kháng chiến đã in dấu chân của cô gái nhỏ giàu nghị lực
ấy. Tháng 1 năm 1962, kẻ thù huy động hơn 2.000 quân mở cuộc tấn công quy mô lớn vào
căn cứ Ba Hòn (Hòn Đất, Hòn Me, Hòn Sóc). Trong hoàn cảnh lực lượng chênh lệch, chiến
sự diễn ra vô cùng khốc liệt. Giữa lửa đạn ác liệt, Phan Thị Ràng vẫn kiên cường bám trụ,
vừa làm nhiệm vụ liên lạc giữa các đơn vị, vừa vận động nhân dân đấu tranh chính trị, phối
hợp nhịp nhàng với hoạt động quân sự để chống lại kẻ thù.
Đêm 8 rạng ngày 9/1/1962, trên đường thực hiện nhiệm vụ, chị không may rơi vào tay
địch. Trước những thủ đoạn mua chuộc, dụ dỗ và cả những đòn tra tấn dã man, chị vẫn
một mực giữ vững khí tiết, kiên quyết không khai báo. Ý chí sắt đá và lòng trung thành
tuyệt đối với cách mạng của chị đã khiến kẻ thù bất lực và điên cuồng. Cuối cùng, chúng đã
ra tay sát hại chị. Chị hy sinh khi mới 25 tuổi, để lại tấm gương sáng ngời về lòng kiên
trung, bất khuất của người chiến sĩ cách mạng



