Bài viết

CHỊ VÕ THỊ SÁU (1)

Đà Nẵng29/12/2025Trường THPT Phan Châu Trinh (Trường THPT Phan Châu Trinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Mùa hoa Lê-ki-ma nở

Ở quê ta miền Đất đỏ

Sông núi đất nước ơn người anh hùng

Đã chết cho mùa hoa Lê-ki-ma nở

Ở quê ta miền Đất đỏ

Sông núi đất nước ơn người anh hùng

Đã chết cho đời sau.” - Nguyễn Đức Toàn -

Đâu đó, đâu đó trong dòng chảy kháng chiến chống Pháp đầy oai hùng mà bi tráng, đã có một bông hồng đã ngã xuống, vẫn rực rỡ trước khi phải ngã xuống trước họng súng của kẻ thù, nhưng trong trái tim chiến sĩ ấy vẫn còn cháy mãi ngọn lửa của tình yêu nước, rực rỡ không tả xiết, chiếu rọi lên bao trái tim của người con đất Việt, truyền ngọn lửa thiêng liêng ấy cho những chiến sĩ “ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh.” ngoài chiến trường để thắp lên ngọn lửa của tự do của chiến thắng, ấy là chị Võ Thị Sáu, một huyền thoại, là biểu tượng sống cho lòng yêu nước của cả một dân tộc…..

Trong gian nhà nhỏ ấy, đã có một chiến binh đã sinh ra, một huyền thoại hằng mãi trong tim mỗi người, chị Võ Thị Sáu. Chị sinh ra tại huyện Đất Đỏ, Bà rịa - Vũng tàu trong một gia đình khốn khó, khi mẹ phải bán bún còn cha thì đi đánh xe ngựa. Dù cuộc sống có khó khăn vất vả nhưng từ khi sinh ra, đứng trước những cảnh tượng tra tấn dã man, đối xử tệ bạc của quân Pháp dành cho dân ta, đâu đó trong chị đã bừng lên ngọn lửa yêu nước nồng nàn, cháy bỏng, rực sáng trong tim chị…. Khi chỉ mới 14 tuổi, chị tham gia Việt Minh và trốn lên chiến khu chống Pháp. Năm 1949, chị tham gia đội Công an xung phong làm liên lạc, tiếp tế. Về Đất Đỏ, chị dùng lựu đạn giết một sĩ quan Pháp và làm bị thương 23 lính, sau đó chị ở lại Bà Rịa làm nhiệm vụ điều tra tình hình địch và tiếp tế cho chiến khu.

Dù đã đóng góp không biết bao nhiêu cho tổ quốc, cái chết vẫn luôn mấp mé ở đó, chờ đợi chị từng ngày. Trước phiên tòa xét xử, dù đã cố gắng nhưng các luật sư của ta nhưng chị vẫn không thể thoát được gọng kìm của thực dân pháp. Trong căn phòng giam chật hẹp, dù có bị tra tấn, đe dọa, sỉ nhục,... chị vẫn một mực không khai bất kỳ thông tin nào, khiến quân pháp phải đau đầu ! Không những thế, ngay trong tù, chị đã cùng các chiến sĩ hát vang quốc ca của dân tộc, đoàn kết, đồng lòng và chia sẻ những khốn khó mà các anh phải trải qua. Rồi cái ngày định mệnh ấy đã đến, chân bước ra pháp trường nhưng lòng chị vẫn thanh thản, nhặt bông hoa cài lên tóc. Trước khi tử hình chị đã yêu cầu : “Không cần bịt mắt tôi. Hãy để đôi mắt của tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng. Và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!”. Rồi tiếng súng vang lên chói tai, một người lính trẻ, một bông hồng đã phải nằm xuống khi chỉ ở độ tuổi đôi mươi, còn rạng rỡ, xinh đẹp, một thiếu nữ đã phải ra đi… Tiếng súng ấy đã khơi dậy trong hàng chục ngàn chiến sĩ, lời nói ấy đã làm lay động biết bao người con yêu nước, vang lên không phải để kết thúc sinh mạng của chị mà là để bùng lên ngọn lửa âm ỉ bấy lâu, rực cháy rực cháy trong cuộc kháng chiến chống pháp đầy hào hùng của dân tộc.

Dù chị đã ra đi nhưng nỗi đâu và giá trị chị để lại vẫn còn hằn sâu trong trái tim mỗi người con đất Việt, riêng tôi, khi đọc qua tiểu sử của chị, tôi cảm thấy trong lòng một nỗi xót thương, nhưng cũng đầy tự hào về những con người đã hy sinh vì dân tộc. Cứ đến đất Nam, tại Bà rịa vũng tàu là tôi nhớ ngay đến chị, một người con gái với trái tim rực sáng không bao giờ nguôi, là một ngọn nến thắp lên trong lòng những thanh niên việt nam ngày nay một ý chí quyết tâm, phải đóng góp cho đất nước vì độc lập, công cuộc kiến thiết đất nước. Tôi nghĩ, càng hiểu, càng nhận ra rằng chiến tranh đã làm mất đi nhiều sinh mạng đã cũng để lại những xót xa không bao giờ phai, một vẻ đẹp của nụ hồng, chị Võ Thị Sáu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn