Chị Võ Thị Sáu (1)
Chị Võ Thị Sáu
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam đã sản sinh nhiều anh hùng kiệt xuất. Trong số đó, anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu là một tấm gương tiêu biểu về lòng yêu nước, ý chí đấu tranh và sự hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chị ra đi khi tuổi đời còn xanh mướt, nhưng lòng dũng cảm và lòng trung kiên của người con gái ấy đã trở thành một huyền thoại bất tử, khắc sâu vào tâm khảm của hàng triệu trái tim Việt Nam.
Chị Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 tại vùng đất đỏ Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Lớn lên trong tiếng gầm rú của bom đạn và sự tàn bạo của kẻ thù xâm lược, mảnh đất quê hương nghèo khó nhưng giàu truyền thống đã nuôi dưỡng trong lòng người con gái nhỏ nhắn ấy một ý chí kiên cường và ngọn lửa lý tưởng cách mạng sâu sắc. Mới 14 tuổi, cái tuổi đáng lẽ đang được cắp sách đến trường trong sự yêu thương của cha mẹ, chị Sáu đã dũng cảm bước vào hàng ngũ của Đội Công an xung phong Đất Đỏ, nhận nhiệm vụ liên lạc và tiếp tế cho chiến khu.
Dù tuổi đời còn rất nhỏ, chị đã chứng tỏ một bản lĩnh phi thường. Chị mưu trí, lượn lờ qua mắt giặc như một cánh chim én nhỏ, hoàn thành xuất sắc nhiều nhiệm vụ nguy hiểm. Chiến công vang dội nhất của chị chính là trận đánh lựu đạn tiêu diệt tên ác ôn khét tiếng tại chợ Đất Đỏ vào tết năm 1948. Đến năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ phá cuộc mít tinh của địch, chị không may sa vào tay giặc.
Kẻ thù đã dùng mọi cực hình tra tấn dã man nhất, từ đòn roi đến những dòng điện xé thịt nát xương, nhưng không thể khuất phục được tinh thần bất khuất của người con gái kiên trung. Trước tòa án thực dân, chị dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống thực dân xâm lược không phải là tội!". Không thể khai thác được gì ngoài cái nhìn đầy căm hờn và ngạo nghễ, thực dân Pháp đã hèn hạ kết án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi.
Chuyến tàu định mệnh đầu năm 1952 đã đưa chị ra Côn Đảo – nơi đón nhận những giây phút cuối cùng của người con gái Đất Đỏ. Phút giây đứng trước họng súng đen ngòm của quân thù, chị Võ Thị Sáu đã từ chối chiếc băng đen bịt mắt. Chị muốn ngắm nhìn vầng mặt trời, muốn nhìn thẳng vào mảnh đất quê hương yêu dấu. Khi loạt đạn tàn nhẫn vang lên, tiếng hát bài "Tiến quân ca" của chị vẫn vút cao giữa ngút ngàn sóng biển, hòa cùng lời hô vang xé lòng: "Việt Nam độc lập muôn năm!". Chị ngã xuống, máu của chị hòa vào lòng đất mẹ, nhưng tâm hồn chị đã hóa thành đóa hoa lê-ki-ma nở muốt nghìn thu.
Sự hy sinh anh dũng của chị Võ Thị Sáu là biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Để ghi nhớ công lao to lớn ấy, Nhà nước đã truy tặng chị danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Hôm nay, tên của chị được trang trọng đặt cho những ngôi trường, những con đường lộng gió, và hình bóng chị vẫn sống mãi trong niềm tưởng nhớ, tri ân sâu sắc của toàn thể nhân dân.
Cuộc đời và sự nghiệp của chị không chỉ góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của đất nước mà còn để lại bài học quý giá cho các thế hệ hôm nay. Đọc lại câu chuyện của chị, thế hệ trẻ chúng em cảm thấy lòng mình thắt lại vì xúc động nhưng cũng dâng trào một niềm tự hào khôn xiết. Chúng em luôn ghi nhớ công lao to lớn ấy, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh, quyết tâm gìn giữ ngọn lửa hòa bình mà chị đã đánh đổi bằng cả thanh xuân.



