Chị Võ Thị Sáu (5)
Chị Võ Thị Sáu
CHỊ VÕ THỊ SÁU (1933-1952) -
NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ ANH HÙNG
Năm 1952, Chị Võ Thị Sáu là người tử tù đầu tiên ở Côn Đảo, cũng là người nữ tù nhỏ tuổi nhất. Đồng thời là biểu tượng hiên ngang, lạc quan cách mạng, trước khi bị tử hình vẫn không hề khiếp sợ, tỏ rõ khí phách của người yêu nước, căm thù giặc, tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi của cách mạng.
Bốn giờ sáng ngày 23-1-1952, Chủ Sở Cò áp giải Võ Thị Sáu về văn phòng giám thị trưởng. Tên chánh án làm thủ tục thi hành án trước sự chứng kiến của chúa đảo Jarty. Võ Thị Sáu đã kiên quyết từ chối lời đề nghị rửa tội của viên cố đạo: “Tôi không có tội! Nếu muốn rửa tội, xin hãy rửa tội cho những kẻ sắp giết tôi đây”. Khi được hỏi rằng trước khi chết, còn điều gì ân hận không? Chị đã bình tĩnh và hiên ngang trả lời: “Tôi chỉ ân hận là chưa tiêu diệt hết bọn thực dân cướp nước và tay sai bán nước”. Bọn lính còng tay giải Võ Thị Sáu ra pháp trường qua con đường Hàng Dương cây cỏ xác xơ, không một nhành hoa, mầm lá. Chỉ có tiếng hát trầm hùng của hai ngàn tù nhân đưa tiễn Chị. Võ Thị Sáu yêu cầu không bịt mắt. Với nét mặt ung dung, bước đi vững chắc ngẩng cao đầu, chị cất vang bài hát Tiến quân ca thể hiện tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản. Chị ngước mắt nhìn đăm đắm như muốn thu cả đất trời vào đôi mắt mình. Võ Thị Sáu ngừng hát, nhìn thẳng vào bảy tên đao phủ, Chị hô lớn: “Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ Tịch muôn năm!” Sự hy sinh anh dũng của chị là lời tố cáo đanh thép đối với sự dã man và âm mưu hèn hạ của thực dân Pháp lúc bấy giờ.
Cuộc đời và huyền thoại về Chị còn được lưu truyền mãi mãi. Tên của chị đã đi vào lịch sử, trở thành dấu son truyền thống cho cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.



