CHỊ VÕ THỊ SÁU-NGƯỜI NỮ ANH HÙNG VỚI NGỌN LỬA ĐẤT ĐỎ
Lịch sử Việt Nam đã chứng minh được những chiến công vô cùng to lớn của người anh hùng không tên, thầm lặng góp công và thanh xuân cho độc lập, hòa bình cho Đất Nước. Qua câu hát “Mùa hoa lê-ki-ma nở, ở quê ta miền Đất Đỏ,/Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng,/Đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở,/Đời mai sau còn nhắc nhở,/Sông núi đất nước ơn người anh hùng đã chết cho đời sau.”trong bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu do nhạc sĩ Nguyễn Đức Toàn sáng tác vào năm 1958”. Những câu hát ngân nga theo cảm xúc của chính bản thân thế hệ đời sau, mang cảm xúc sâu lắng, lại thêm tinh thần bất khuất, kiên định của nữ anh hùng theo những giai điệu thân thuộc, dễ nhớ, dễ in sâu trong tâm trí của người nghe cùng với đó là sự kết hợp của người nghệ sĩ thể hiện bài hát càng thêm dâng trào lòng biết ơn, và kiên định của một người cách mạng giàu lòng yêu nước trong cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp .Đó là chị Võ Thị Sáu-Người nữ anh hùng với ngọn lửa Đất Đỏ.


Võ Thị Sáu sinh năm 1933, là con ông Võ Văn Hợi và bà Nguyễn Thị Đậu. Về nguyên quán, trên bia mộ chỉ ghi tại huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Nhiều tài liệu ghi nguyên quán của cô tạilàng Phước Thọ, tổng Phước Hưng Hạ, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Đất Đỏ, Thành phố Hồ Chí Minh). Một số tài liệu khác ghi nguyên quán của chị tại làng Long Mỹ, tổng Phước Hưng Thượng, tỉnh Bà Rịa (nay là xã Phước Hải, Thành phố Hồ Chí Minh).
Sinh ra trong một gia đình nghèo, cha làm nghề đánh xe ngựa chở khách thuê đi Long Điền, Phước Hải, mẹ buôn bán bún bì chả tại chợ Đất Đỏ, từ nhỏ, cô phải phụ giúp cha mẹ để sinh kế. Năm cô lên 4 tuổi, gia đình cô đã thuê một căn nhà thuộc dãy phố chợ do làng xây dựng để cho thuê mướn. Căn nhà này nay thuộc huyện Đất Đỏ, được chính quyền Việt Nam cho phục dựng để làm nhà lưu niệm về cô.
Tuổi đời còn rất trẻ nhưng lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của chị đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần yêu nước và đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam.
Năm 1947, lúc 14 tuổi Sáu vừa làm nhiệm vụ mua hàng, vừa làm nhiệm vụ giao liên để nắm tình hình địch và làm mật hộ viên công an xung phong Đất Đỏ. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng chị rất mưu trí, lanh lẹ và chị luôn hoàn thành nhiệm vụ được phân công.
Năm 1949, chị đã trở thành người đội viên công an xung phong Đất Đỏ. Chị đã dũng cảm, sáng tạo và luôn hoàn thành nhiệm vụ người chiến sĩ công an xung phong, tham gia nhiều trận chiến đấu để bảo vệ quê hương, trong đó nổi bật nhất là trận đánh diệt tên cai tổng nổi tiếng ác ôn ở Đất Đỏ vào năm 1949 và dùng lựu đạn phá cuộc mít tinh tuyên truyền do Pháp thực hiện tại huyện. Vì vậy, bọn thực dân Pháp vô cùng lo sợ và căm tức đối với hoạt động của đội công an xung phong mà tiên phong là chị Võ Thị Sáu, nên từ đó, bọn chúng ra sức truy lùng ráo riết.
Vào tháng 12/1949, trong một chuyến công tác tại Đất Đỏ, chị Sáu đã sa vào tay giặc, hơn một tháng bị giam giữ tại nhà tù Đất Đỏ và khám đường Bà Rịa, địch dùng nhiều thủ đoạn tra tấn dã man nhưng chúng vẫn không lấy được một lời khai nào của chị, sau đó bọn chúng đưa chị về giam giữ ở khám Chí Hòa. Mặc dù bị địch giam giữ nhưng chị Sáu vẫn tiếp tục làm liên lạc cho các đồng chí trong khám và cùng các chị, em trong tù đấu tranh buộc địch phải cải thiện cuộc sống trong nhà tù. Trước tinh thần đấu tranh quyết liệt và không nao núng của chị Sáu cùng những đồng chí trong tù, dù không đủ bằng chứng, nhưng thực dân Pháp cùng bọn tay sai vẫn kết án tử hình và đày chị ra Côn Đảo.
Khi bị đưa ra Côn Đảo để chuẩn bị xử bắn, trước hôm bị hành hình, cô liên tục hát cho bạn tù nghe những bài ca cách mạng như Lên đàng, Tiến quân ca, Cùng nhau đi hồng binh… Khi biết cô chuẩn bị đưa ra pháp trường, các bạn tù đồng thanh hô vang: “Phản đối xử bắn Võ Thị Sáu. Phản đối! Phản đối! Đả đảo thực dân Pháp”. 
Về sau, ngôi mộ Võ Thị Sáu có tới 3 tấm bia, mỗi tấm đều gắn với một sự ghi nhận từ tâm linh cho tới lịch sử, không chỉ từ những đồng đội của chị mà còn từ chính đối phương.
Tên của chị đã được đặt cho nhiều con đường, trường học và các địa danh khác trên khắp cả nước, thể hiện sự trân trọng và ghi nhớ của nhân dân đối với những hy sinh của chị cho độc lập và tự do của Tổ quốc



