Bài viết

Chị Võ Thị Tâm

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hướng phân khu 3, các đơn vị từ bàn đạp Cần Giuộc, Cần Đước, Đa Phước (Nhà Bè) hành quân vào cao điểm 1 của đợt 2 chiến dịch Mậu Thân. Ở cánh thứ nhất, tiểu đoàn 2 Long An hỗ trợ tiểu đoàn 1 Long An vào đến khu vực Cầu Mật-Phạm Thế Hiển trụ lại đánh địch suốt 1 tuần ở cầu Chữ Y, diệt nhiều Mỹ và xe bọc thép, đánh thiệt hại nặng 1 tiểu đoàn thuộc lữ đoàn 3 sư đoàn 9 Mỹ đến cứu viện. Cánh thứ hai đánh chiếm khu vực Chánh Hưng, giữ thế phía tây cho tiểu đoàn 1 Long An. Cánh thứ ba, tiểu đoàn 5 Nhà Bè vào đến Tân Qui, phần lớn trụ lại đánh địch phản kích tại đây. Một bộ phận nhỏ qua phía đông cầu Chữ Y diệt bót Mồ Côi. Đến ngày 12/5, các cánh đều lui trở ra vùng ven từ Đa Phước đến Phước Lại. Trong đợt 2 Mậu Thân, tuy phân khu 2, phân khu 3 tiến vào được nội đô Sài Gòn nhưng gặp tổn thất không nhỏ. Tiểu đoàn 265 Bến Tre được tăng cường cho phân khu 3 bị một lực lượng lớn quân Mỹ bao vây tại ấp Tây, xã Đông Thạnh, Cần Giuộc. Ta diệt 70 tên Mỹ nhưng bị thiệt hại nặng. Phần lớn các đơn vị làm nhiệm vụ đánh vào Sài Gòn đều phải hành quân từ xa. Khi xuất phát, mỗi tiểu đoàn có ba, bốn trăm, hành quân đến nơi chỉ còn một nửa. Một bộ phận nữ biệt động cánh phụ vận thuộc phân khu 3 lấy tên nghi binh “Tiểu đoàn Lê Thị Riêng”, do chị Lê Thị Bạch Cát (Sáu Xuân) chỉ huy đã nỗ lực tập hợp quân số nằm rải rác về quận 2 chiến đấu. Trong chiến dịch Mậu Thân, chị là chiến sĩ của phân khu 3, người con gái quê Cửa Lò, Nghệ An đã vĩnh viễn nằm lại trên mảnh đất Sài Gòn, để ngày nay, TP.HCM có con đường vinh dự mang tên chị.

Chị Võ Thị Tâm – chiến sĩ trinh sát của Tư lệnh tiền phương phân khu 2 đã tham gia suốt ba đợt tấn công của chiến dịch Mậu Thân là một nhân chứng sống động về tinh thần chiến đấu dũng cảm của quân giải phóng. Chính chị là một trong những tấm gương kiên cường trong tổng công kích, tổng khởi nghĩa năm 1968 trên đường phố Sài Gòn.

Sau những đợt ta tấn công vào nội thành và bị đẩy ra vùng ven, một đơn vị của sư đoàn 9 quân giải phóng đóng quân trong một ấp bị địch phát hiện. Địch huy động hàng trăm xe bọc thép, xe tăng bao vây chặt, rồi dùng phi, pháo tiêu diệt. Cuộc chiến đấu không cân sức đã diễn ra trên một địa bàn nhỏ, hẹp liên tục trong suốt 4 ngày đêm. Năm cụm pháo từ Củ Chi, Đồng Dù, Trảng Bàng, Đức Hòa, Hậu Nghĩa cùng với hàng trăm chiếc máy bay trút bom đạn hủy diệt hoàn toàn cả ấp. Trận đánh này, lực lượng của ta tổn thất khá lớn. Ấp nhỏ phủ màu xanh hiền hòa trước đó ít lâu trong phút chốc trở thành bãi chiến trường. Thịt xương người trộn lẫn cùng đất, đá, nhà cháy… Mùi hôi thúi xông lên nồng nặc. Số bà con trong ấp còn sống sót đều tản cư đi nơi khác. Lực lượng nam giới lớp gia nhập bộ đội chiến đấu, số phục vụ chiến trường, lớp tản cư chẳng còn ai. Bãi chiến trường ấy chỉ còn lại những nữ đảng viên, nữ du kích cốt cán. Các chị đã đảm nhiệm việc giải quyết chiến trường suốt hơn một tháng. Ban ngày, các chị đi đào, bới xác anh em, nhặt từng lóng xương, mảnh tóc đem chôn cất. Mùi tử khí quyện với mùi mồ hôi thấm vào người. Đêm về, các chị tắm rửa, kỳ cọ mãi mà vẫn còn mùi hôi. Ngay cả hơi thở của các chị cũng có mùi hôi. Các chị phải đốt đèn dầu phộng lên xông cho cơ thể bớt mùi hôi. Các chị đã làm công việc nặng nhọc và độc hại ấy dưới làn đạn pháo, trong hoàn cảnh không có dụng cụ phòng hộ nên không ít người bị nhiễm trùng. Chị Tư, một nữ đảng viên vì bới tìm xác anh em suốt cả tháng trời khiến đôi bàn tay bị nhiễm trùng, nứt ra như quả dưa chín. Những người lớn lên sau chiến tranh khi gặp lại các chị không khỏi thốt lên: “Cái gì khiến các chị hành động được như vậy?”. Các chị nước mắt rưng rưng nói: “Anh em chiến sĩ mình, bộ đội mình, theo lời Đảng gọi, vào đây giải phóng cho đồng bào, cho quê hương miền Nam. Giờ anh em hy sinh, cái mạng anh em không tiếc, thì tại sao mình vì sợ thúi, sợ hôi mà bỏ xác anh em. Đây là chuyện đạo lý, là cái nghĩa ở đời phải đáp cho tròn”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn