Chị Võ Thị Tần
Chị Võ Thị Tần (1948–1968) là tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, Ðại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung
phong 55, làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Ðồng Lộc (Can Lộc, Hà Tĩnh) – một trong
những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ
cứu nước. Chị là người con của quê hương Hà Tĩnh giàu truyền thống cách mạng, sớm giác ngộ lý
tưởng và tình nguyện ra tuyến lửa khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngã ba Ðồng Lộc những ngày bom đạn như một biển lửa. Ðất chưa kịp liền miệng hố bom thì
tiếng máy bay lại gầm rú xé trời. Giữa nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở, chị Võ
Thị Tần – trong màu áo xanh Thanh niên xung phong – vẫn đứng vững, như một ngọn lửa không
bao giờ tắt.
Rời quê hương, chị mang theo niềm tin giản dị mà lớn lao: giữ đường cho xe ra tiền tuyến. Nhiệm
vụ của tiểu đội chị là san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, thông đường kịp thời. Công việc tưởng
như thầm lặng nhưng lại hiểm nguy đến nghẹt thở, đòi hỏi lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh
tuyệt đối.
Trong mỗi trận bom, chị Tần luôn là người có mặt sớm nhất. Giữa khói bụi mịt mù, giọng chị vang
lên dứt khoát, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội: “Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không
thể tắc!” Câu nói ấy trở thành mệnh lệnh từ trái tim, giữ cho ý chí của những cô gái Thanh niên
xung phong không bao giờ lung lay.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, khi tiểu đội vừa hoàn thành nhiệm vụ, loạt bom cuối cùng trút
xuống Ngã ba Ðồng Lộc. Mười cô gái Thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh, gửi lại tuổi
xuân nơi tuyến lửa. Sự hy sinh của họ không làm con đường ngừng lại, mà khiến con đường ấy
mang thêm ý nghĩa thiêng liêng của độc lập và hòa bình.
Hôm nay, Ðồng Lộc phủ xanh màu cỏ. Con đường năm xưa vẫn nối dài những chuyến xe. Giữa
không gian bình yên ấy, chị Võ Thị Tần hiện lên như một bông hoa lửa bất tử – lặng lẽ cháy, bền bỉ
tỏa sáng trong lịch sử dân tộc và trong trái tim mỗi người Việt Nam.



