CHIA NHAU NẮM CƠM NGUỘI GIỮA RỪNG
Câu chuyện giản dị nhưng xúc động về một bữa ăn giữa rừng sâu, nơi nắm cơm nguội trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sức mạnh tinh thần của người lính Trường Sơn.
Gần sáng, đội hình dừng lại nghỉ ngắn dưới một tán cây rậm. Ai cũng thấm mệt. Ba lô đặt xuống là lưng như muốn gãy đôi. Tôi lôi trong túi áo ra nắm cơm đã cứng lại từ hôm trước.
Không riêng gì tôi, ai cũng chỉ còn cơm nguội. Có nắm bị mưa thấm nước, có nắm vỡ ra lẫn đất. Nhưng chẳng ai chê. Chúng tôi ngồi sát lại, xé từng miếng nhỏ.
Một người đưa phần cơm của mình cho đồng đội bị sốt. Người khác nhường thêm nửa miếng. Chẳng ai nhớ nổi mình đã ăn bao nhiêu, chỉ nhớ là không ai để người bên cạnh đói hơn mình.
Ăn xong, có người lấy bi đông chuyền từng ngụm nước. Mỗi ngụm nhỏ nhưng đủ giữ sức. Giữa rừng sâu, bữa ăn diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng nhai khẽ và tiếng lá rơi.
Tôi chợt nghĩ đến bữa cơm ở quê xã Đông Hưng, nơi mẹ vẫn quen xới đầy bát cho tôi. Nhưng ngay lúc ấy, tôi hiểu rằng: giữa Trường Sơn, nắm cơm nguội này chính là quê hương được chia nhỏ ra cho từng người lính.
Chúng tôi đứng dậy, xốc lại ba lô. Con đường phía trước còn dài. Nhưng với nắm cơm nguội đã được chia đều, không ai thấy mình đơn độc.



