Khác

CHIA TAY NGHỆ SĨ “NHÁNH LAN RỪNG”

Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo

Quảng Ninh01/04/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1986, giữa chiến hào nơi đất bạn Campuchia, ca khúc “Nhánh lan rừng” của Thế Hiển cất tiếng chào đời. Đó là tiếng hát bật lên từ lòng một người nghệ sĩ khoác áo lính, hát cho đồng đội giữa mùi khói súng và hơi đất ẩm. Bài ca nhanh chóng lan tỏa, trở thành ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn những chiến sĩ Quân tình nguyện Việt Nam tại Mặt trận 479. Có lần, trên đường hành quân, những người lính gặp tác giả và lặng lẽ trao tặng ông một nhành lan rừng chứa chan tri ân, như muốn nói: “Bài hát của anh đã thay lời cho chúng tôi”.

Chỉ ít tháng sau, mùa hè năm ấy, tại một trạm quân bưu ở Quảng Ninh, nhạc sĩ Thụy Kha tình cờ nghe được hai người lính trẻ ôm đàn guitar, hát lên giai điệu lạ: “Một ba lô cây súng trên vai/ Người chiến sĩ quen với gian lao…”Âm nhạc ấy ùa vào ông như dòng nước mát xua tan cái nóng oi ả. Khi điệp khúc dâng trào, ông nhận ra đây là một cách ngợi ca người lính hoàn toàn khác với những âm điệu trước kia, mang màu sắc tươi mới, hồn nhiên, đầy sức sống. Chỉ sau đó, Thụy Kha mới biết, nhạc sĩ đứng sau ca khúc ấy chính là Thế Hiển.Có khi ca khúc đến với nhạc sĩ từ một kỷ niệm rất đời thường, đó là khi Thế Hiển viết “Tóc em đuôi gà”. Ông kể: năm 1995, khi đang học tiếp bậc đại học sáng tác và thanh nhạc ở Nhạc viện TP.HCM, trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, ông bất ngờ bị một cô nữ sinh áo dài trắng đạp xe ngược chiều va phải. Hai chú cháu ngã lăn ra đường. Cô bé mắt rươm rướm xin lỗi, khiến ông không giận được, mà chỉ thấy thương. Hình ảnh ấy khơi lại ký ức tuổi nhỏ, những buổi ông đạp xe đuổi theo các cô bé tóc buộc đuôi gà. Thế là giai điệu bật ra, mở đầu cho một trong những ca khúc thanh xuân đẹp đẽ nhất: “Này cô bé có mái tóc đuôi gà…”.Cuộc đời Nghệ sĩ Nhân dân, Nhạc sĩ Thế Hiển giản dị mà sáng lấp lánh. Ông đi từ phong trào đến chuyên nghiệp, từ ca sĩ đến nhạc sĩ, từ những khúc hát của riêng mình đến những giai điệu cống hiến cho bộ đội và công chúng. Ông rời cõi tạm, nhưng âm nhạc còn ở lại như tiếng vọng thiết tha của một đời nghệ sĩ gửi trọn cho người lính, cho Tổ quốc, cho nhân dân. Một đời đã sống, đã yêu, đã cống hiến trọn vẹn cho nghệ thuật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn