Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Chiếc áo ấm của Bác

Câu chuyện kể về sự giản dị và tấm lòng yêu thương của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với chiến sĩ và đồng bào trong những năm tháng kháng chiến. Một hành động nhỏ của Bác đã để lại bài học lớn về tình người và sự sẻ chia.

Thái Nguyên24/03/2026Hà Thanh Tùng (Xã Võ Nhai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Nam, từng là một chiến sĩ phục vụ tại căn cứ trong thời kỳ kháng chiến. Tôi may mắn nhiều lần được gặp Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ mà chúng tôi luôn kính yêu gọi bằng cái tên thân thương: Bác Hồ. Một buổi tối mùa đông, trời rét cắt da cắt thịt. Gió lùa qua từng khe cửa khiến ai cũng run lên vì lạnh. Hôm đó, tôi được phân công đứng gác gần nơi Bác làm việc. Dù đã mặc áo bông, tôi vẫn không ngừng xuýt xoa, hai tay chà vào nhau cho đỡ lạnh. Bất chợt, cánh cửa mở ra. Bác bước ra ngoài, dáng người giản dị trong bộ quần áo kaki quen thuộc. Bác nhìn tôi, ánh mắt hiền từ: “Cháu đứng gác có lạnh không?” Tôi vội đứng nghiêm, trả lời:
“Thưa Bác, cháu không ạ!” Bác khẽ mỉm cười, như hiểu rõ. Bác quay vào trong, rồi mang ra một chiếc áo ấm. “Cháu mặc thêm vào cho đỡ lạnh.” Tôi bối rối:
“Thưa Bác, cháu không dám… Bác giữ mà dùng ạ.” Bác nhẹ nhàng khoác áo lên vai tôi:
“Bác ở trong nhà, không lạnh bằng các cháu đứng ngoài. Phải giữ sức để còn làm nhiệm vụ.” Chiếc áo ấy không chỉ làm ấm cơ thể tôi, mà còn khiến lòng tôi ấm lên mãi về sau. Đêm hôm đó, tôi đứng gác mà không còn thấy lạnh nữa. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Một hành động giản dị, nhưng chứa đựng cả tấm lòng của Bác đối với những người lính trẻ. Với tôi, Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại, mà còn là người cha luôn quan tâm, chăm lo cho từng người con của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn