CHIẾC ÁO BẠC MÀU
Chiếc áo tôi mặc đã sờn vai, bạc màu vì nắng. Mẹ bảo: “Ráng mặc, còn áo là còn ấm.” Tôi không dám đòi áo mới, vì biết vải vóc lúc ấy quý hơn gạo.
Mỗi sáng đến lớp, tôi vá lại chỗ rách bằng chỉ khác màu. Bạn bè cũng thế. Những chiếc áo chắp vá trở thành quen thuộc.
Sau này, khi lớn lên, tôi vẫn nhớ chiếc áo bạc màu ấy. Nó dạy tôi biết chịu đựng, biết quý những điều giản dị và biết rằng: tuổi thơ trong chiến tranh lớn lên từ thiếu thốn.



