CHIẾC ÁO BLOUSE TRẮNG GIỮA CHIẾN TRƯỜNG XANH
Câu chuyện về vị Bộ trưởng Y tế đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa — người đã từ bỏ cuộc sống nhung lụa tại Sài Gòn để vào chiến khu, dùng y đức và sự sáng tạo phi thường để bảo vệ sức khỏe bộ đội, và cuối cùng đã ngã xuống như một người lính thực thụ tại chiến trường miền Nam.
Ông Tư Hùng nheo mắt nhìn về phía xa xăm, giọng run run khi nhắc về "Anh Tư Thạch" (tên thân mật của bác sĩ Phạm Ngọc Thạch tại chiến trường). Trong ký ức của những người lính năm ấy, bác sĩ Thạch không giống một vị Bộ trưởng cao xa, mà là một người thầy, một người anh lớn luôn có mặt ở những nơi gian khổ nhất.
"Ngày đó, chúng tôi thiếu thốn đủ thứ, từ bông băng đến thuốc men. Anh Tư Thạch từ miền Bắc vượt dãy Trường Sơn vào Nam năm 1968 giữa lúc chiến tranh khốc liệt nhất," ông Hùng kể. "Hình ảnh khiến tôi nhớ mãi là vị Bộ trưởng gầy gò, đôi mắt sáng rực, dù đêm hay ngày cũng miệt mài bên những ống nghiệm và kính hiển vi ngay dưới mái lán lá trung quân. Anh không chỉ chữa bệnh, anh còn dạy chúng tôi cách chế tạo vaccine phòng lao và các loại thuốc từ thảo dược địa phương để cứu bộ đội."
Có một kỷ niệm mà ông Hùng không bao giờ quên: Đó là những đêm bác sĩ Thạch trực tiếp đi kiểm tra từng lán trại của thương binh. Ông thường tự tay thay băng, hỏi thăm từng bữa ăn của chiến sĩ. Dù là một trí thức uyên bác từng tốt nghiệp tại Pháp, nhưng ông lại sống giản dị vô cùng, cùng ăn rau rừng, cùng ngủ võng như bao người lính trẻ.
Ngày 7/11/1968, tin bác sĩ Phạm Ngọc Thạch hy sinh do cơn sốt rét ác tính và sự kiệt sức tại chiến trường Tây Ninh đã làm chấn động cả chiến khu. "Chúng tôi đã khóc như mất đi người thân ruột thịt nhất," ông Hùng nghẹn ngào. "Anh ngã xuống khi chưa kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng chiếc áo Blouse trắng của anh đã hòa vào màu xanh của rừng, trở thành biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và y đức cao cả."
Câu chuyện về bác sĩ Phạm Ngọc Thạch mãi là ngọn lửa ấm áp, nhắc nhở thế hệ sau về một nhân cách lớn: Sống để cống hiến và chết để hồi sinh cho dân tộc.



