Chiếc Áo Blouse Trắng Giữa "Địa Ngục Trần Gian"
Trong tay tôi không có súng, chỉ có ống nghe, dao mổ và những cuộn băng gạc luôn thiếu thốn. Giữa rừng sâu Quảng Ngãi, dưới làn bom tọa độ, trạm xá của chúng tôi thường xuyên phải di chuyển để tránh địch. Có những ca mổ tôi phải thực hiện ngay dưới hầm ngầm, ánh sáng duy nhất là chiếc đèn pin đeo trán, xung quanh là tiếng bom nổ rung chuyển đất trời.
Tôi đau nỗi đau của bệnh nhân, lo cái lo của đồng đội. Trong nhật ký, tôi viết: "Đời người phải trải qua bão tố nhưng không được cúi đầu trước bão tố". Có những đêm thức trắng bên giường bệnh, tôi nắm lấy bàn tay run rẩy của một chiến sĩ trẻ bằng tuổi em trai mình, chỉ biết khóc thầm vì thuốc men đã cạn.
Tôi hy sinh khi còn rất trẻ, tay vẫn cầm súng để bảo vệ bệnh viện và những thương binh chưa kịp di tản. Cuốn nhật ký của tôi sau này được tìm thấy là minh chứng cho một thế hệ trí thức dấn thân. Chúng tôi vào chiến trường với tâm thế của một người đi gieo hy vọng, dùng tình thương để xoa dịu nỗi đau chiến tranh. Câu chuyện của tôi nhắc nhở rằng: Trong cuộc chiến này, lòng nhân ái chính là liều thuốc mạnh mẽ nhất để chiến thắng bạo tàn.



