Chiếc áo bông trên đèo lạnh
à cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Pháp, được đồng đội gọi với biệt danh “Hùm xám đường số 4”. Câu chuyện dưới đây được viết theo tinh thần ký ức thời chiến của những người lính năm xưa – về trách nhiệm và tình đồng đội giữa những năm tháng gian khó.
Mùa đông năm 1950, đơn vị của ông Đặng Văn Việt hành quân qua vùng núi cao phía Bắc. Trời rét buốt, sương phủ kín những con đường mòn quanh co. Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Hòa, mới nhập ngũ chưa lâu. Đêm xuống, cả đội nghỉ chân bên sườn núi. Gió lạnh tràn qua khe đá khiến ai cũng co ro. Ông Việt phát hiện Hòa ngồi thu mình bên gốc cây, đôi môi tím tái. — “Sao chưa ngủ?” — ông hỏi. — “Em không sao đâu anh.” Nhưng nhìn kỹ, ông biết người lính trẻ đang sốt. Ông lặng lẽ cởi chiếc áo bông mình đang mặc, đưa cho Hòa. — “Khoác vào.” — “Không được đâu anh, anh còn phải đi đầu đội hình.” — “Đi được là nhờ cả đơn vị cùng khỏe.” Hòa miễn cưỡng nhận chiếc áo. Đêm ấy, ông Việt ngồi tựa ba lô bên đống lửa nhỏ đến sáng. Sương đêm lạnh buốt, nhưng ông chỉ nghĩ làm sao cả đơn vị đủ sức tiếp tục hành quân. Nhiều năm sau hòa bình, trong một lần gặp lại đồng đội cũ, Hòa kể: — “Em còn nhớ chiếc áo bông năm ấy. Nếu không có nó, có lẽ em đã không đủ sức theo đơn vị vượt đèo.” Ông Việt mỉm cười: — “Ngày đó ai cũng từng được người khác san sẻ. Chiến tranh khó khăn, nhưng tình đồng đội làm người ta mạnh hơn.” Có những vật nhỏ bé của một thời hoa lửa — một chiếc áo, một ngụm nước, một lời động viên — lại trở thành ký ức đi cùng con người suốt cả cuộc đời.



