Chiếc áo chăn mùa đông
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu bước vào giai đoạn chuẩn bị khốc liệt. Trên đỉnh đèo Lũng Lô, gió hun hút thổi qua những vách đá dựng đứng, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng Tây Bắc. Anh Lực, một chiến sĩ tân binh quê Hà Nam, chỉ có duy nhất một chiếc áo trấn thủ mỏng và đôi dép cao su đúc từ lốp xe cũ.
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu bước vào giai đoạn chuẩn bị khốc liệt. Trên đỉnh đèo Lũng Lô, gió hun hút thổi qua những vách đá dựng đứng, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng Tây Bắc. Anh Lực, một chiến sĩ tân binh quê Hà Nam, chỉ có duy nhất một chiếc áo trấn thủ mỏng và đôi dép cao su đúc từ lốp xe cũ.
Một đêm trực gác giữa thung lũng sương muối, anh Lực run lên từng hồi, đôi bàn tay sưng tấy vì cước không thể cầm chắc báng súng. Đúng lúc ấy, Tiểu đội trưởng Nam bước đến. Anh Nam lặng lẽ cởi chiếc áo bông dầy – kỷ vật duy nhất người mẹ già ở quê gửi cho anh trước ngày nhập ngũ – rồi khoác lên vai Lực. Lực giật mình từ chối: "Tiểu đội trưởng mặc đi, anh còn phải chỉ huy!"
Anh Nam mỉm cười, vỗ mạnh vào vai Lực: "Mày còn trẻ, phải giữ sức mà kéo pháo. Đồng đội với nhau, ấm một người là ấm cả tiểu đội." Đêm đó, hai người chuyền tay nhau điếu thuốc lá quấn bằng lá rừng để giữ nhiệt. Chiếc áo bông ấy đã cùng Lực đi qua hết chiến dịch Điện Biên Phủ, chứng kiến trận đánh lịch sử trên đồi A1 và giây phút cờ tung bay trên mái hầm De Castries.
Mấy chục năm sau, khi đã là một ông lão tóc bạc, mỗi khi mùa đông về, ông Lực vẫn đem chiếc áo bông cũ ra phơi nắng. Bài học về sự sẻ chia và tình đồng chí năm nào vẫn là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn ông suốt cuộc đời.



