CHIẾC ÁO CÓ ĐƯỜNG VÁ Ở KHUỶU TAY
CHIẾC ÁO CÓ ĐƯỜNG VÁ Ở KHUỶU TAY
Áo lính của anh Minh đã cũ đến mức phần khuỷu tay mòn rách một mảng lớn. Trong một lần nghỉ chân gần bản nhỏ, một bà cụ đã lấy kim chỉ vá lại giúp anh bằng những đường khâu vụng về nhưng rất chắc.
Từ hôm đó, anh quý chiếc áo hơn bất cứ thứ gì.
Mỗi lần mặc áo, anh thường vuốt nhẹ lên chỗ vá rồi cười:
“Có hơi ấm của mẹ ở đây.”
Đồng đội nghe vậy ai cũng lặng đi.
Giữa chiến tranh, một đường kim mũi chỉ cũng đủ khiến người lính thấy lòng mình được chở che.
Một đêm cuối mùa đông, đơn vị đang tải thương qua khu rừng thấp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ trẻ bị thương ngã xuống mép dốc.
Anh Minh quay lại kéo đồng đội vượt qua làn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, chiếc áo có đường vá ở khuỷu tay vẫn được gia đình anh giữ như một kỷ vật của thời hoa lửa.



