Bài viết

Chiếc Áo Gió Bên Chiến Hào

Trong trận chiến khốc liệt tại đường 9 Nam Lào, nữ cứu thương Hà đã đưa Thắm - một cô giao liên trẻ bị thương nặng và mất máu - vào căn hầm dã chiến. Thắm vừa sinh con được ba tháng thì lên đường ra trận, cô lịm dần đi vì vết thương và cái lạnh thấu xương của sương đêm. Không một phút do dự, Hà đã cởi bỏ áo ngoài, dùng chính hơi ấm cơ thể của mình ôm chặt và sưởi ấm cho đồng đội suốt đêm dài. Nhờ tình mẫu tử đồng chí thiêng liêng ấy, Thắm đã vượt qua cơn nguy kịch và sau này được đoàn tụ với con

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1971 tại mặt trận đường 9 Nam Lào, khói súng đặc quánh bóp nghẹt bầu không khí. Hà là một nữ cứu thương dạn dày sương gió, còn Thắm là một cô giao liên vừa tròn mười chín tuổi, chưa một lần được làm mẹ.

Trong một trận phục kích đẫm máu của địch, Thắm bị một mảnh pháo găm sâu vào ngực. Hà vội vã băng bó cho cô rồi cõng Thắm len lỏi qua làn đạn, chạy về một căn hầm trú ẩn dã chiến dưới mép hào.Hơi thở của Thắm ngày một yếu dần, đôi môi cô tím tái vì mất máu và cái lạnh thấu xương của sương đêm núi rừng."Chị Hà... Em lạnh lắm... Em muốn gặp con...", Thắm thều thào, giọt nước mắt lăn dài trên má.Hà bàng hoàng nhận ra Thắm vừa sinh con đầu lòng được ba tháng đã phải nén lòng gác lại nỗi nhớ để xung phong lên đường ra hỏa tuyến. Cô biết, Thắm đang rơi vào trạng thái nguy kịch.Không chần chừ, Hà tháo chiếc áo gió bằng vải dù dùi cui độc nhất của mình ra đắp lên người cho Thắm. Nhưng tấm áo mỏng manh không đủ để chống lại cái lạnh chết chóc đang bủa vây người mẹ trẻ. Hà quyết định cởi bỏ lớp áo ngoài của mình, ôm chặt lấy Thắm vào lòng, dùng chính hơi ấm cơ thể mình để sưởi ấm cho đồng đội."Gắng lên Thắm! Em phải sống để về với con!", Hà vừa ôm chặt Thắm vừa khóc nghẹn, liên tục xoa dịu hai bàn tay đang lạnh dần của cô.Suốt một đêm dài nghẹt thở giữa tiếng gầm rú của máy bay và đạn pháo ngoài hào, Hà đã thức trắng dùng hết sức lực và hơi ấm của mình làm lá chắn bảo bệ mạng sống cho Thắm.Khi đội tải thương tìm được đến căn hầm vào rạng sáng hôm sau, họ thấy Hà đang ôm chặt lấy Thắm. Thắm đã vượt qua được cơn nguy kịch nhờ được giữ ấm kịp thời, còn Hà thì kiệt sức ngất lịm đi.Nhiều năm sau chiến tranh, Thắm cùng người con trai cao lớn của mình lặn lội hàng trăm cây số về thăm lại người chị cứu thương năm nào. Ba con người ôm nhau khóc nức nở. Chiếc áo gió dù cũ sờn năm ấy được Thắm đóng khung kính treo trang trọng ở giữa nhà, như một biểu tượng thiêng liêng về tình mẫu tử và tình đồng chí bất tử rực sáng giữa đỉnh điểm của sự khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Áo Gió Bên Chiến Hào | Câu chuyện thời hoa lửa