Bài viết

CHIẾC ÁO GIỮA MÙA ĐÔNG KHẮC NGHIỆT

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ÁO GIỮA MÙA ĐÔNG KHẮC NGHIỆT

Chiến tranh không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn, mà còn bởi những điều tưởng chừng rất bình thường như cái đói, cái rét. Đối với cựu chiến binh Phạm Văn Định, ký ức về một mùa đông nơi chiến trường vẫn luôn in đậm trong tâm trí, không phải vì trận đánh, mà vì một chiếc áo.

Đó là những ngày cuối năm, khi gió mùa tràn về mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Đơn vị của ông đóng quân ở vùng núi cao, nơi nhiệt độ xuống rất thấp vào ban đêm. Điều kiện thiếu thốn khiến mỗi người lính chỉ có một bộ quần áo mỏng, không đủ để chống chọi với cái rét khắc nghiệt.

Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ, mới nhập ngũ chưa lâu. Do thể trạng yếu hơn, anh thường xuyên bị rét run, nhất là vào ban đêm. Nhiều hôm, dù đã cuộn mình trong chăn, anh vẫn không ngủ được vì lạnh.

Một đêm, khi mọi người đang chuẩn bị nghỉ ngơi, một người lính lớn tuổi hơn đã lặng lẽ cởi chiếc áo dày duy nhất của mình và đưa cho người chiến sĩ trẻ. Không nói nhiều, ông chỉ bảo: “Mặc vào đi, kẻo ốm.”

Người chiến sĩ trẻ ban đầu từ chối, bởi ai cũng biết chiếc áo ấy quý giá thế nào trong hoàn cảnh đó. Nhưng trước sự kiên quyết của người đồng đội, anh đành nhận lấy.

Đêm hôm đó, anh ngủ ngon hơn. Còn người đã cho áo thì co ro trong cái lạnh, nhưng không một lời than vãn. Sáng hôm sau, khi mọi người thức dậy, ông vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Đối với ông Phạm Văn Định, hình ảnh ấy không bao giờ phai mờ. Bởi nó cho thấy rằng, trong hoàn cảnh thiếu thốn nhất, con người vẫn có thể chọn cách nhường phần tốt hơn cho người khác.

Chiếc áo ấy không chỉ giúp một người vượt qua cái lạnh, mà còn sưởi ấm cả tình đồng đội. Nó là biểu hiện giản dị nhưng sâu sắc của sự quan tâm và hy sinh.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi mùa đông đến, ông Định lại nhớ về câu chuyện ấy. Nó nhắc ông rằng, giá trị của con người không nằm ở những điều lớn lao, mà ở những hành động nhỏ bé nhưng chân thành.


BÀI 8

GIỮA TIẾNG SÚNG, MỘT TIẾNG CƯỜI

Chiến tranh vốn là nơi của căng thẳng và mất mát, nhưng không vì thế mà thiếu đi những khoảnh khắc nhẹ nhàng. Đối với cựu chiến binh Vũ Văn Nam, một tiếng cười giữa chiến trường lại là điều giúp ông và đồng đội vượt qua những ngày tháng nặng nề nhất.

Trong một lần đóng quân dài ngày, đơn vị của ông phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Thức ăn khan hiếm, công việc căng thẳng, ai cũng mệt mỏi và dễ rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài.

Trong hoàn cảnh ấy, có một chiến sĩ luôn tìm cách tạo ra tiếng cười cho mọi người. Anh không phải là người đặc biệt, nhưng lại có khả năng kể chuyện rất duyên. Những câu chuyện đời thường, những tình huống hài hước được anh kể lại khiến cả đơn vị có những phút giây thư giãn hiếm hoi.

Có những lúc, chỉ cần vài câu nói của anh cũng đủ khiến mọi người bật cười, quên đi phần nào sự mệt mỏi. Tiếng cười ấy không lớn, không kéo dài, nhưng lại có tác dụng như một liều thuốc tinh thần.

Điều đặc biệt là người chiến sĩ ấy cũng chịu nhiều áp lực như những người khác. Nhưng anh không để điều đó làm ảnh hưởng đến tinh thần chung. Ngược lại, anh luôn cố gắng mang lại sự nhẹ nhàng cho đồng đội.

Đối với ông Vũ Văn Nam, những tiếng cười ấy quý giá không kém gì lương thực hay thuốc men. Bởi trong chiến tranh, giữ được tinh thần vững vàng là điều vô cùng quan trọng.

Chiến tranh không chỉ là cuộc chiến về vũ khí, mà còn là cuộc chiến về ý chí. Và đôi khi, một tiếng cười đúng lúc cũng có thể giúp con người vượt qua những giây phút khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC ÁO GIỮA MÙA ĐÔNG KHẮC NGHIỆT | Câu chuyện thời hoa lửa