Chiếc áo học sinh mẹ vẫn giữ sau ngày con lên đường
Câu chuyện kể về người mẹ Việt Nam Anh hùng đã gìn giữ chiếc áo học sinh của người con trai suốt nhiều thập kỷ như một phần ký ức không thể phai mờ.
Trong chiếc tủ gỗ cũ của gia đình mẹ Trần Thị Nhàn có một chiếc áo học sinh màu trắng đã ngả vàng theo thời gian.
Đó là chiếc áo của người con trai cả mặc những năm cuối cấp trước khi lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, gia đình nghèo nên mỗi bộ quần áo đều rất quý.
Người con trai luôn giữ gìn chiếc áo cẩn thận.
Năm 1970, anh tình nguyện viết đơn nhập ngũ.
Trước khi đi, anh gấp chiếc áo lại và đặt trong tủ.
Anh nói với mẹ rằng khi đất nước hòa bình sẽ trở về tiếp tục học tập.
Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho anh cơ hội thực hiện ước mơ ấy.
Năm 1972, gia đình nhận giấy báo tử.
Ba năm sau, người em trai cũng hy sinh nơi chiến trường.
Nỗi đau mất hai người con khiến mẹ Nhàn nhiều lần lặng người trong những đêm dài.
Từ đó, chiếc áo học sinh trở thành kỷ vật thiêng liêng nhất của gia đình.
Mỗi lần mở tủ, mẹ lại nhớ về hình ảnh cậu học trò hiền lành năm nào.
Chiếc áo đã cũ.
Đường chỉ nhiều chỗ đã sờn.
Nhưng tình yêu thương của người mẹ dành cho con chưa bao giờ thay đổi.
Nhiều năm sau, mẹ thường kể cho con cháu nghe về những người anh đã hy sinh vì Tổ quốc.
Chiếc áo học sinh ấy không chỉ là một kỷ vật.
Đó còn là minh chứng cho tuổi trẻ đẹp đẽ của một thế hệ đã sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để lên đường bảo vệ đất nước.


