Chiếc Áo Khoác Rằn Ri Vá Nhiều Lần
Một chiếc áo khoác rằn ri đã rách và được vá lại nhiều lần vẫn theo người lính qua những mùa mưa rừng. Trong thời hoa lửa, nó không chỉ che mưa gió mà còn là dấu vết của những chặng đường không thể quên.
Năm 1971. Phạm Văn Hòa là chiến sĩ bộ binh thuộc đơn vị hoạt động trong vùng rừng núi. Chiếc áo khoác rằn ri của anh đã cũ. Vai áo sờn. Tay áo rách vài chỗ. Nhưng mỗi lần rách, anh lại vá lại bằng vải dù hoặc mảnh vải lấy từ quân trang cũ. Không có cái mới để thay. Chỉ có cách giữ cho nó tiếp tục dùng được. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Dũng từng hỏi: — Sao anh không xin áo mới? Hòa cười: — Cái này còn đi được thì chưa cần thay. Một buổi chiều. Đơn vị hành quân qua rừng mưa. Nước đổ xuống liên tục. Gió lạnh xuyên qua từng lớp áo. Chiếc áo khoác rằn ri dù đã vá nhiều chỗ nhưng vẫn giúp giữ ấm phần nào. Có đoạn đường trơn trượt. Một chiến sĩ bị ngã. Hòa nhanh tay kéo lại. Chiếc áo khoác bị căng mạnh ở vai, lại rách thêm một đường nhỏ. Dũng nhìn thấy liền nói: — Lại rách nữa rồi… Hòa chỉ đáp: — Rách thì vá. Quan trọng là người còn đứng vững. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Phạm Văn Hòa vẫn giữ chiếc áo khoác rằn ri cũ trong rương gỗ. Các đường vá chằng chịt như bản đồ của thời gian. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ cái áo cũ vậy? Ông nói: — Vì nó từng cùng ông đi qua những ngày mưa lạnh mà không có chỗ nào khô để thay. Chiếc áo khoác rằn ri vá nhiều lần ấy. Không chỉ che mưa gió. Mà còn giữ lại hơi ấm của một thời hoa lửa, nơi con người nương vào nhau để đi tiếp giữa gian khổ.



