Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CHIẾC ÁO KHÔNG KỊP VÁ

An Giang03/07/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thảo là một cô gái hậu phương, sống cùng mẹ và em trai. Cha cô mất sớm, để lại căn nhà nhỏ và một chiếc máy may cũ. Thảo nhận vá áo cho bộ đội. “Mỗi đường kim là một lời chúc bình an,” cô thường nói. Một ngày, có một người lính trẻ mang đến chiếc áo rách vai. “Nhờ chị vá giúp,” anh nói. Thảo nhận áo, mỉm cười. Hai người trò chuyện đôi chút. Anh tên Đức. Từ hôm đó, Đức thường ghé qua. Không phải vì áo rách, mà vì muốn gặp Thảo. Mẹ Thảo nhìn thấy, chỉ cười hiền. “Con gái lớn rồi…” Một buổi chiều, Đức đến với chiếc áo khác. “Lần này rách nặng hơn,” anh cười. Thảo cầm áo, tay khẽ run. “Anh giữ gìn chút đi…” Đức nhìn cô: “Nếu tôi đi… cô có chờ không?” Thảo không trả lời. Chỉ cúi xuống vá áo. Kim đâm vào tay. Một giọt máu rơi. “Đau không?” Đức hỏi. Thảo lắc đầu. “Không đau bằng…” Cô không nói tiếp. Vài ngày sau, Đức lên đường. Anh để lại chiếc áo chưa vá xong. “Để đó… khi nào về tôi mặc.” Thảo giữ chiếc áo, ngày nào cũng lấy ra vá từng chút. Nhưng chiến tranh không chờ ai. Tin Đức hy sinh đến vào một buổi sáng mưa. Thảo ngồi lặng bên chiếc áo. Đường chỉ vẫn còn dang dở. Cô không vá nữa. Nhiều năm sau, chiếc áo vẫn được giữ nguyên như vậy. Không phải vì quên. Mà vì có những thứ, nếu hoàn thành, thì sẽ thật sự kết thúc. Còn dang dở, là còn hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn