Chiếc áo lá cọ chở thương binh
"Mùa đông năm 1953, chiến dịch Tây Bắc bước vào đợt cao điểm. Dòng sông Thao chảy qua Phú Khe cuồn cuộn sóng dữ, giặc Pháp bên kia đồn liên tục bắn pháo sáng và nã đạn đại liên ra giữa dòng sông nhằm cắt đứt đường chở thương binh về hậu phương.
Đêm đó, chiếc đò của ông Nhã chở bốn thương binh nặng, trong đó có một chú bộ đội bị vết thương hở rất sâu ở ngực, người lạnh ngắt vì mất máu. Giữa sông, mưa rừng trút xuống như trút nước, gió giật từng hồi rét cắt da cắt thịt. Không có chăn khô che chắn, ông Nhã cởi ngay chiếc áo tơi đan bằng lá cọ già – tài sản che mưa nắng duy nhất của mình – trùm kín lên người chú bộ đội.
Suốt chuyến đò đêm, ông Nhã chỉ mặc mỗi chiếc áo may-ô sờn vai, gồng mình đẩy mái chèo gỗ chống lại dòng nước xiết. Mưa rét làm hai vai ông tím tái, môi cắt không ra máu. Khi đò cập bến an toàn, chú bộ đội trẻ ấm áp nhờ chiếc áo tơi lá cọ đã qua cơn nguy cấp, còn ông Nhã thì quỵ xuống ngay trên bãi bồi vì kiệt sức và nhiễm lạnh. Chiếc áo tơi lá cọ thô mộc ấy đã trở thành tấm lá chắn chở che mạng sống cho người lính giữa dòng sông Thao."



