Chiếc Áo Len
Chiếc Áo Len
Mùa đông năm ấy lạnh cắt da. Gió bấc thổi qua những khe núi khiến ai cũng co ro trong chiếc áo mỏng bạc màu.
Trong balô của Tuấn có một chiếc áo len màu nâu do mẹ tự tay đan trước ngày cậu nhập ngũ. Đường len không đều vì mẹ đã lớn tuổi nhưng Tuấn luôn giữ gìn rất cẩn thận.
Đêm trực gác giữa rừng sâu, cậu thường khoác chiếc áo ấy rồi ngồi lặng nhìn bầu trời đầy sao.
Một lần hành quân dưới mưa lạnh, người đồng đội bên cạnh sốt cao run lập cập. Tuấn không ngần ngại cởi áo len khoác cho bạn dù bản thân cũng lạnh tím tái.
Người đồng đội nghẹn ngào hỏi rồi cậu mặc gì. Tuấn chỉ cười nhẹ: “Mình quen lạnh rồi.”
Sáng hôm sau, chiếc áo len được trả lại sau khi đã hong khô bên bếp lửa nhỏ.
Tuấn vuốt nhẹ những sợi len sờn cũ mà lòng chợt ấm lên.
Giữa thời hoa lửa, những chiếc áo len giản dị không chỉ giữ ấm cơ thể mà còn chứa đựng cả tình yêu thương từ quê nhà gửi đến tiền tuyến.


