CHIẾC ÁO LEN MẸ ĐAN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trước ngày lên đường, người mẹ ngồi bên cửa sổ đan cho con một chiếc áo len. Mùa đông năm ấy đến sớm, bà sợ con đi xa sẽ lạnh.
Người con thử áo rồi cười:
“Mẹ đan hơi rộng.”
Mẹ đáp:
“Rộng một chút mặc cho ấm.”
Anh cười, gấp chiếc áo bỏ vào ba lô.
Ngày anh đi, mẹ đứng ở cổng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất khỏi con đường.
Chiếc áo len theo anh qua nhiều mùa lạnh. Trong một lá thư gửi về, anh viết rằng chiếc áo mẹ đan vẫn còn rất ấm.
Mẹ đọc thư rồi cười.
Bà không biết rằng đó là một trong những lá thư cuối cùng của con.
Sau này, chiếc áo được gửi về gia đình. Nó đã cũ, một bên tay áo bị sờn.
Mẹ cầm chiếc áo, áp vào lòng.
Bà không sửa lại.
Bà nói:
“Cứ để nguyên thế.”
Nhiều năm sau, người cháu nhìn thấy chiếc áo trong tủ và hỏi:
“Bà không mặc à?”
Bà lắc đầu.
“Đây là áo bà đan cho con.”
Đứa cháu không hiểu vì sao một chiếc áo cũ lại quý đến vậy.
Nhưng khi lớn lên, nó mới hiểu.
Có những thứ người ta giữ lại không phải vì chúng còn sử dụng được, mà bởi chúng chứa một phần tình yêu của người đã đi xa.
Chiếc áo len ấy đã không thể giữ người con ở lại.
Nhưng nó giữ được hơi ấm của một người mẹ dành cho con trong những năm tháng xa nhà.



