. CHIẾC ÁO MƯA CỦA NGƯỜI LÍNH
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ngày người con lên đường, trời mưa rất lớn. Người mẹ chạy theo ra tận đầu ngõ, trên tay cầm một chiếc áo mưa cũ.
“Cầm lấy, đi đường kẻo ướt.”
Anh nhận chiếc áo, cười:
“Mẹ cứ giữ mà dùng.”
Mẹ lắc đầu:
“Con cầm đi.”
Chiếc áo mưa ấy theo anh qua nhiều năm tháng.
Nó không mới, cũng chẳng đẹp. Nhưng mỗi khi trời mưa, anh lại nhớ đến căn nhà nhỏ và người mẹ luôn lo con bị lạnh.
Có lần anh viết thư:
“Áo mưa mẹ đưa vẫn còn tốt. Con vẫn dùng.”
Mẹ đọc thư, vui cả ngày.
Bà kể với hàng xóm:
“Con tôi vẫn giữ áo.”
Nhưng rồi một ngày, người con không trở về.
Chiếc áo mưa được người đồng đội gửi lại.
Người mẹ nhận nó, gấp thật cẩn thận rồi đặt vào chiếc hòm gỗ.
Từ đó, mỗi mùa mưa, bà lại lấy ra nhìn.
Bà không mặc.
Bà chỉ vuốt nhẹ lớp vải cũ.
Với người khác, đó chỉ là một chiếc áo mưa.
Với bà, đó là thứ từng che mưa cho con mình giữa những năm tháng xa nhà.
Nhiều năm sau, người cháu hỏi:
“Bà giữ chiếc áo này làm gì lâu thế?”
Bà mỉm cười:
“Vì ngày ấy mẹ đưa cho con.”
Có những món đồ không giữ được một người ở lại.
Nhưng chúng giữ lại được một phần ký ức.
Và đôi khi, chỉ cần một món đồ nhỏ bé cũng đủ khiến người ta nhớ về cả một thời tuổi trẻ.



