“Chiếc Áo Mùa Đông”
Bà Ngô Thị Lan từng là y tá tại một trạm quân y dã chiến ở Quảng Trị năm 1972. Trong mùa đông lạnh buốt giữa chiến trường ác liệt, một chiếc áo bông cũ đã trở thành kỷ vật khiến bà nhớ mãi về tình người nơi tuyến lửa.
Cuối năm 1972, chiến sự tại Quảng Trị diễn ra vô cùng ác liệt. Trạm quân y nơi bà Ngô Thị Lan công tác được dựng tạm dưới chân một quả đồi, mái lợp bằng lá tranh và phủ thêm đất để tránh bom.
Ngày nào thương binh cũng được cáng về liên tục. Tiếng rên đau, tiếng cáng tre va vào nhau và mùi thuốc sát trùng gần như không bao giờ dứt.
Khi ấy bà Lan mới hai mươi hai tuổi, là y tá trẻ vừa rời trường chưa lâu. Công việc thiếu thốn đủ bề: thuốc men ít, băng gạc phải giặt đi giặt lại nhiều lần.
Mùa đông năm ấy lạnh đặc biệt. Gió lùa qua những khe hầm khiến ai cũng tím tái. Bộ đội hành quân vào viện nhiều người chỉ mặc áo mỏng đã sờn rách.
Một đêm gần sáng, đơn vị đưa vào một thương binh bị sốt nặng do mất máu và ngâm mưa nhiều ngày trong rừng. Anh còn rất trẻ, người run liên tục vì rét.
Trạm quân y lúc đó không còn đủ chăn ấm.
Bà Lan loay hoay tìm khắp nơi nhưng chỉ còn chiếc áo bông cũ duy nhất do mẹ gửi từ quê ra nhiều tháng trước. Đó là chiếc áo bà quý nhất vì đã theo mình suốt những năm chiến tranh.
Không chần chừ, bà cởi áo đắp lên người thương binh.
Người lính cố gượng nói:
— “Chị giữ lại mà mặc… ngoài trời lạnh lắm.”
Bà Lan chỉ cười:
— “Cậu khỏe lại rồi trả tôi cũng chưa muộn.”
Suốt đêm hôm ấy, bà cùng đồng đội thay nhau chăm sóc thương binh dưới ánh đèn dầu yếu ớt. Bên ngoài, pháo vẫn vọng về từng đợt xa xa.
Vài tuần sau, người lính bình phục và được chuyển đơn vị. Trước lúc đi, anh gấp chiếc áo bông thật cẩn thận đặt lại trên bàn cho bà Lan.
Trong túi áo có thêm một mẩu giấy nhỏ viết bằng bút chì:
“Cảm ơn chị đã cho tôi thêm một cơ hội để trở về.”
Bà Lan giữ mẩu giấy ấy suốt nhiều chục năm.
Sau hòa bình, chiếc áo bông cũ đã sờn theo thời gian, nhưng với bà, đó là kỷ vật nhắc nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt nhất, tình thương con người vẫn luôn tồn tại như hơi ấm giúp người ta vượt qua những ngày tháng tối tăm.



