Chiếc Áo Mưa Giữa Đêm Rừng
Một chiếc áo mưa cũ trong đêm hành quân giữa rừng sâu đã để lại ký ức về tình đồng đội và sự nhường nhịn giữa những năm tháng chiến tranh.
Năm 1970, ông Lê Văn Khánh là chiến sĩ thuộc đơn vị vận tải. Công việc của ông và đồng đội là đưa hàng tiếp tế vượt qua những cung đường rừng hiểm trở. Mùa mưa năm ấy kéo dài hơn thường lệ. Có những đêm cả đơn vị phải hành quân dưới mưa lạnh suốt nhiều giờ. Một đêm gần sáng, khi đơn vị dừng chân nghỉ tạm dưới một tán cây lớn, cơn mưa bất ngờ nặng hạt hơn. Mọi người tranh thủ che tăng, bảo quản đồ đạc. Ông Khánh lúc ấy mới phát hiện chiếc áo mưa của mình đã thất lạc đâu đó trên quãng đường vừa đi qua. Gió rừng thổi lạnh buốt. Ngồi bên cạnh ông là người đồng đội tên Hoàng Minh Sơn. Không nói nhiều, anh Sơn tháo chiếc áo mưa đang khoác trên người rồi đưa sang. — "Cậu khoác đi." Ông Khánh từ chối: — "Thế còn cậu?" Anh Sơn cười: — "Hai người ngồi sát vào nhau là được." Hai người lính trẻ ngồi tựa lưng vào ba lô giữa màn mưa rừng kéo dài đến sáng. Sáng hôm sau, ông Khánh thấy người bạn mình sốt nhẹ vì nhiễm lạnh. Điều khiến ông nhớ mãi không phải cơn mưa hôm ấy, mà là sự sẻ chia âm thầm giữa những người lính trẻ trong thời hoa lửa. Nhiều năm sau ngày hòa bình, trong một lần gặp lại đồng đội cũ, ông Khánh mang theo chiếc áo mưa đã sờn mép, được anh Sơn tặng lại vào ngày đơn vị chia quân. Ông vẫn giữ nó như một kỷ vật của tuổi trẻ. Ông nói rằng chiến tranh là những năm tháng nhiều gian khó, nhưng cũng là nơi người ta học được cách sống vì nhau bằng những điều rất nhỏ — một chiếc áo mưa, một lời động viên, hay chỉ đơn giản là cùng ngồi cạnh nhau đi qua một đêm mưa lạnh giữa rừng.



