Chiếc Áo Mưa Giữa Mùa Khô
Câu chuyện kể về một nữ y tá chiến trường làm nhiệm vụ chăm sóc thương binh tại căn cứ trong rừng miền Đông Nam Bộ. Giữa mùa khô khắc nghiệt, một chiếc áo mưa cũ đã trở thành kỷ vật cuối cùng của người chiến sĩ trẻ để lại trước lúc hy sinh.
Năm 1970, chiến trường miền Đông bước vào mùa khô. Rừng cây xơ xác vì bom đạn và thiếu nước. Đặng Thị Xuân khi ấy là y tá của một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng Tây Ninh.
Bệnh xá chỉ là vài mái lá dựng tạm dưới những tán cây lớn. Thuốc men thiếu thốn, cáng cứu thương được làm từ tre và võng dù cũ. Ban ngày mọi người phải ngụy trang kín mít để tránh máy bay trinh sát.
Một buổi chiều, đơn vị đưa về một chiến sĩ bị thương nặng tên Hoàng Minh Nhật, quê ở Huế. Anh bị mảnh pháo găm vào ngực trong lúc bảo vệ đoàn vận tải.
Dù rất đau, anh Nhật vẫn luôn hỏi:
“Đồng đội em qua hết chưa chị?”
Chị Xuân vừa thay băng vừa động viên anh cố giữ sức. Nhưng chị hiểu vết thương ấy rất khó qua khỏi trong điều kiện thiếu thuốc và không thể chuyển tuyến.
Đêm xuống, trời nóng hầm hập. Tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng pháo vọng từ xa. Anh Nhật lấy trong ba lô ra một chiếc áo mưa bộ đội đã cũ, gấp rất cẩn thận rồi nhờ chị Xuân giữ hộ.
Anh nói:
“Nếu em không về… chị gửi lại cho mẹ em. Áo này ngày trước ba em mặc.”
Sáng hôm sau, trận càn quét bất ngờ ập tới. Máy bay quần thảo liên tục trên cánh rừng. Trạm quân y phải di chuyển khẩn cấp.
Trong lúc cáng thương binh băng qua con suối cạn, anh Nhật yếu dần rồi ra đi lặng lẽ. Trên tay anh vẫn nắm chặt mép chiếc võng dù.
Sau ngày hòa bình, chị Xuân tìm đến căn nhà nhỏ của gia đình anh ở ngoại ô Huế. Mẹ anh Nhật đã già, tóc bạc gần hết.
Khi nhận lại chiếc áo mưa cũ, bà ôm vào lòng rất lâu rồi nói:
“Nó giống ba nó… đi rồi mà vẫn lo cho người khác.”
Nhiều năm sau, chị Xuân vẫn nhớ cảm giác nắng rừng bỏng rát hôm ấy và chiếc áo mưa bạc màu được gói cẩn thận như giữ lại cả một đời người.



