Chiếc Áo Mưa Giữa Rừng Đêm
Câu chuyện được ông Nguyễn Văn Sơn kể lại trong buổi giao lưu truyền thống với thanh niên địa phương. Đây là ký ức về tình đồng đội sâu nặng của những người lính sống và chiến đấu giữa rừng U Minh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Năm 1972, đơn vị của ông Sơn đóng quân sâu trong Rừng U Minh. Cuộc sống nơi chiến khu vô cùng khắc nghiệt. Mùa mưa kéo dài khiến quần áo lúc nào cũng ướt lạnh, còn muỗi và vắt rừng khiến nhiều chiến sĩ bị sốt rét kéo dài.
Trong tiểu đội có anh Trần Văn Kiệt – một người lính trẻ quê nghèo nhưng rất giàu tình cảm. Anh luôn quan tâm chăm sóc đồng đội trong những lúc khó khăn.
Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp sang khu vực khác vì địch chuẩn bị mở cuộc càn vào rừng tràm.
Mọi người khoác ba lô lội nước suốt nhiều giờ giữa trời tối. Mưa rừng xối xả khiến ai cũng lạnh run.
Khi đoàn quân dừng chân nghỉ tạm bên một gò đất cao, ông Sơn lên cơn sốt rét dữ dội, người run đến mức không thể tiếp tục đi được.
Trong lúc cả đơn vị phải chuẩn bị lên đường ngay để tránh bị lộ vị trí, anh Kiệt đã cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình đắp cho ông Sơn rồi dìu bạn tiếp tục hành quân.
Ông Sơn xúc động kể:
“Đêm đó trời lạnh buốt, còn anh Kiệt thì chịu ướt suốt chặng đường chỉ để tôi không ngã xuống.”
Đến gần sáng, đơn vị bất ngờ chạm địch ở bìa rừng. Tiếng súng nổ vang giữa màn sương dày đặc.
Trong lúc chiến đấu bảo vệ đồng đội rút lui, anh Kiệt đã trúng đạn khi quay lại kéo một chiến sĩ bị thương khỏi vùng nguy hiểm.
Nhờ sự hy sinh của anh, cả tiểu đội rút lui an toàn qua khu rừng ngập nước.
Sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Sơn vẫn giữ chiếc áo mưa cũ năm ấy như một kỷ vật thiêng liêng về người đồng đội đã hy sinh giữa rừng đêm U Minh.



