Chiếc Áo Mưa Màu Cỏ Úa
Một chiếc áo mưa cũ được chuyền tay qua nhiều người lính đã trở thành kỷ vật đặc biệt giữa những năm tháng hành quân gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông Đinh Văn Lực nhập ngũ năm 1971, thuộc đơn vị vận tải chuyên chở lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Những chuyến đi xuyên rừng Trường Sơn kéo dài hàng tuần lễ, đối mặt với mưa rừng, sốt rét và bom đạn bất cứ lúc nào. Ngày ấy, đồ dùng của người lính vô cùng thiếu thốn. Mỗi người chỉ có vài bộ quần áo bạc màu và một chiếc võng để ngủ giữa rừng. Riêng áo mưa là thứ quý nhất, vì có thể dùng che mưa, trải đất hoặc làm chăn lúc trời lạnh. Trong tiểu đội của ông Lực có anh Trần Văn Hải, người lớn tuổi nhất đơn vị. Anh sở hữu một chiếc áo mưa màu cỏ úa đã sờn vai, vá chằng vá đụp bằng nhiều mảnh vải khác nhau. Điều đặc biệt là anh Hải không bao giờ giữ riêng chiếc áo cho mình. Ai bị sốt rét run cầm cập trong đêm, anh đưa áo cho người đó đắp.
Ai phải nằm gác giữa cơn mưa rừng, anh lại khoác áo lên vai họ rồi lặng lẽ đi chỗ khác. Mọi người thường đùa:
“Chiếc áo này chắc thuộc cả tiểu đội chứ không phải của riêng anh nữa.” Anh Hải chỉ cười hiền:
“Còn dùng được ngày nào thì giúp nhau ngày đó.” Một lần cuối năm 1972, đơn vị của ông Lực bị mắc kẹt giữa đoạn đường ngập bùn sau trận mưa lớn. Xe không thể đi tiếp, mọi người phải xuống đẩy từng chiếc qua dốc đất trơn trượt. Đêm xuống rất nhanh. Nhiều người kiệt sức vì lạnh và đói. Lúc ấy, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị lên cơn sốt rét nặng, người tím tái vì ngấm nước mưa quá lâu. Không chút do dự, anh Hải cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình quấn kín cho đồng đội rồi ngồi tựa gốc cây chịu lạnh suốt đêm. Sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tục lên đường được, nhưng anh Hải thì đổ bệnh nặng. Ông Lực kể rằng trước khi được đưa về tuyến sau điều trị, anh Hải vẫn dặn:
“Giữ chiếc áo lại… biết đâu còn có người cần.” Sau này, chiếc áo mưa màu cỏ úa ấy tiếp tục được chuyền từ người này sang người khác trong tiểu đội. Nó không còn chỉ là vật dụng che mưa, mà trở thành biểu tượng của tình đồng đội giữa thời hoa lửa. Nhiều năm trôi qua, ông Đinh Văn Lực vẫn nhớ mùi vải ẩm của chiếc áo cũ và dáng người đồng đội co ro dưới gốc cây năm ấy. Với ông, chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là những sẻ chia âm thầm đã giúp con người đi qua những tháng ngày khắc nghiệt nhất.



