Chiếc áo mưa ở ngầm Ta Lê (1)
Ngầm Ta Lê trên tuyến đường Trường Sơn từng là điểm vượt trọng yếu, nơi các đoàn xe vận tải phải đi qua giữa mưa bom và nước lũ. Trong những năm tháng ấy, tình đồng đội đã giúp những người lính lái xe vượt qua hiểm nguy. Câu chuyện của ông Phạm Hữu Bình kể về một chiếc áo mưa cũ giữa thời hoa lửa.
Năm 1971, Phạm Hữu Bình hai mươi ba tuổi, là lái xe vận tải hoạt động trên tuyến Trường Sơn.
Công việc của anh là chở đạn dược và lương thực vượt qua những cung đường hiểm trở để vào chiến trường miền Nam.
Những người lính lái xe ngày ấy quen với cảnh chạy xe trong đêm tối, đèn gầm bịt kín chỉ còn một khe sáng nhỏ.
Ban ngày phải giấu xe dưới tán rừng.
Ban đêm mới tranh thủ vượt trọng điểm trước khi máy bay địch xuất hiện.
Trong ba lô của Bình luôn có một chiếc áo mưa màu xanh đã bạc màu.
Chiếc áo ấy do mẹ anh mua từ phiên chợ huyện trước ngày con trai nhập ngũ.
Áo đã vá nhiều chỗ nhưng vẫn được anh giữ rất kỹ.
Anh thường nói vui với đồng đội:
“Đi Trường Sơn không sợ mưa, chỉ sợ mất áo.”
Mùa mưa năm 1972, khu vực ngầm Ta Lê nước dâng rất mạnh sau nhiều ngày mưa lớn.
Con đường đất đỏ trở nên lầy lội, xe vận tải nối hàng dài chờ vượt ngầm trong đêm.
Đúng lúc đó, máy bay địch bất ngờ xuất hiện ném bom quanh khu vực.
Đất đá tung mù trời.
Nhiều xe phải tắt máy nép sát vào vách núi.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ đi cùng đoàn xe bị thương ở vai vì mảnh đá văng trúng.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, người lính run lên vì lạnh và mất máu.
Không nghĩ ngợi, Phạm Hữu Bình lập tức cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình phủ lên người đồng đội rồi dìu anh vào hốc đá trú tạm.
Người lính trẻ cố trả lại vì biết Bình sẽ phải lái xe tiếp giữa mưa lớn.
Nhưng anh lắc đầu:
“Cậu giữ lấy, còn phải sống mà về.”
Sau trận bom, đoàn xe nhận lệnh vượt ngầm ngay trong đêm.
Nước chảy xiết gần ngập bánh xe.
Phạm Hữu Bình mặc áo quần ướt sũng, ngồi sau vô lăng tập trung nhìn tín hiệu dẫn đường phản chiếu yếu ớt trên mặt nước.
Mưa lạnh quất vào kính xe.
Có lúc tưởng chừng động cơ sẽ chết máy giữa dòng.
Nhưng cuối cùng chiếc xe vẫn vượt qua ngầm an toàn.
Khi tới điểm tập kết bên kia núi, đồng đội mới thấy Bình run cầm cập vì sốt lạnh sau nhiều giờ dầm mưa.
Người chiến sĩ trẻ được anh cho áo mưa lặng lẽ mang chiếc áo đã hong khô trả lại.
Nhìn chiếc áo còn dính bùn đất và vết máu nơi vai áo, Bình chỉ cười:
“Áo cũ rồi… miễn người còn là được.”
Câu nói giản dị ấy khiến cả tổ lái xe nhớ mãi.
Sau hòa bình, Phạm Hữu Bình trở về quê làm nghề sửa máy nông nghiệp. Chiếc áo mưa cũ năm xưa ông vẫn giữ trong chiếc hòm gỗ dù lớp vải đã mục theo thời gian.
Nhiều lần con cháu hỏi vì sao không bỏ đi, ông chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Vì nó từng che cho một người lính giữa Trường Sơn.”
Ngày nay, ngầm Ta Lê đã yên bình hơn với những con đường được mở rộng giữa đại ngàn xanh thẳm. Nhưng câu chuyện về chiếc áo mưa cũ vẫn được những cựu binh Trường Sơn nhắc lại như một ký ức đẹp của thời hoa lửa.
Bởi trong chiến tranh, thứ giúp con người vượt qua không chỉ là ý chí… mà còn là sự chở che giản dị dành cho nhau giữa những ngày gian khó nhất.



