Chiếc Áo Mưa Vá Chằng Chịt
Một chiếc áo mưa cũ được vá bằng nhiều mảnh vải khác nhau đã theo người lính lái xe suốt những năm trên tuyến đường Trường Sơn, trở thành kỷ vật gắn với tình đồng đội giữa mưa bom và núi rừng khắc nghiệt.
Năm 1969, tuyến vận tải Trường Sơn bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Những đoàn xe vận tải phải chạy ban đêm để tránh máy bay trinh sát, còn ban ngày thì giấu kín dưới tán rừng. Anh Bùi Xuân Phúc khi ấy là lái xe chở đạn vào chiến trường miền Nam. Tài sản quý nhất của anh không phải khẩu súng hay chiếc bi đông, mà là chiếc áo mưa màu xanh đã sờn rách. Chiếc áo ấy vốn do mẹ anh gửi từ quê Thanh Hóa vào. Qua nhiều năm hành quân, nó bị cành cây móc rách, cháy xém vì pháo sáng và thủng lỗ chỗ bởi mảnh đất đá bắn lên. Đồng đội ai có mảnh vải thừa đều góp cho anh vá lại. Người vá tay áo, người vá vạt sau, có mảnh còn được cắt từ chiếc tăng võng cũ. Vì thế chiếc áo mưa mang đủ màu vải khác nhau như chắp vá cả tình cảm của đơn vị. Một đêm mưa lớn, xe của anh Phúc chết máy giữa trọng điểm đang bị đánh phá. Nếu không sửa kịp, cả đoàn phía sau sẽ mắc kẹt. Anh cùng người phụ xe phải nằm dưới gầm xe giữa bùn lạnh để sửa động cơ. Mưa rừng xối xả, nước chảy thành dòng qua mặt đường. Anh Phúc cởi chiếc áo mưa duy nhất phủ lên người đồng đội trẻ đang sốt rét run lẩy bẩy, còn mình dầm mưa suốt nhiều giờ. Gần sáng, chiếc xe cuối cùng cũng nổ máy. Cả đoàn kịp vượt qua trọng điểm trước khi máy bay quay lại. Vài ngày sau, người phụ xe xúc động mang kim chỉ ra vá thêm một mảnh mới lên vai áo cho anh Phúc rồi cười: “Áo của anh giờ chắc chứa cả đơn vị mình trong đó.” Sau chiến tranh, ông Bùi Xuân Phúc không bỏ chiếc áo mưa cũ dù gia đình nhiều lần khuyên thay đi. Ông cất nó trong chiếc hòm gỗ như một báu vật. Mỗi lần nhìn những đường chỉ vá chằng chịt, ông lại nhớ đến những khuôn mặt đồng đội đã cùng mình vượt qua mưa bom năm ấy. Ông thường nói: “Có những thứ càng cũ càng quý, vì nó giữ lại cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.”



