Chiếc Áo Mưa Vá Chằng Vá Đụp
Giữa mưa rừng dai dẳng và bom đạn ác liệt, một chiếc áo mưa cũ vá nhiều mảnh đã sưởi ấm tình đồng đội và tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ.
Năm 1971, ông Hoàng Văn Nam là chiến sĩ thông tin liên lạc, nhiệm vụ kéo dây, giữ mạch thông tin thông suốt giữa các đơn vị trên tuyến Trường Sơn. Công việc nguy hiểm vì phải băng rừng, lội suối, nhiều khi đi ngay sau những trận bom vừa dội xuống.
Mùa mưa năm ấy đến sớm. Rừng Trường Sơn mưa như trút nước ngày này qua ngày khác. Đơn vị ông Nam chỉ còn vài chiếc áo mưa lành, còn lại đều rách tả tơi. Trong tổ, ông Nam có một chiếc áo mưa đã vá chằng vá đụp bằng đủ loại nilon và vải bạt. Anh em gọi vui là “chiếc áo trăm miếng vá”.
Một đêm, đơn vị nhận lệnh khẩn phải nối lại đường dây vừa bị bom cắt đứt. Người chiến sĩ trẻ nhất tổ là anh Lâm bị sốt run, người ướt sũng vì vừa lội suối về. Không nghĩ ngợi, ông Nam cởi chiếc áo mưa duy nhất của mình khoác cho đồng đội rồi cùng mọi người lên đường giữa màn mưa trắng xóa.
Suốt chặng đường, ông đội mưa đi trước dò đường, còn anh Lâm mặc chiếc áo ấy nên giữ được sức. Đến nơi, cả tổ nhanh chóng nối lại đường dây liên lạc trước khi trời sáng. Tin tức được truyền đi kịp thời, đơn vị phía trước tránh được một đợt tập kích bất ngờ.
Trở về lán, anh Lâm xúc động nói:
“Anh Nam, nếu không có chiếc áo này chắc em ngã giữa đường mất.”
Ông Nam cười xòa:
“Áo rách thì vá được, miễn đồng đội mình đứng vững là tốt rồi.”
Nhiều năm sau, chiếc áo mưa cũ đã mục theo thời gian, nhưng ký ức về đêm mưa ấy vẫn còn nguyên trong lòng ông. Ông thường kể với con cháu rằng:
“Thời hoa lửa thiếu thốn trăm bề, nhưng mỗi người lính đều sẵn sàng nhường phần tốt nhất cho đồng đội. Chính điều đó đã làm nên sức mạnh chiến thắng.”



