Bài viết

“Chiếc áo mưa vá đi vá lại và cô gái giữ đường giữa bom rơi”

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho tuyến đường Trường Sơn luôn thông suốt. Giữa mưa rừng và bom đạn, những người trẻ vẫn bám đường, vá lại từng đoạn đất bị phá.

Đắk Lắk10/05/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Hồng Nhung kể rằng khi tham gia thanh niên xung phong, bà được phân công vào tổ san lấp hố bom và đảm bảo giao thông trên tuyến đường vận tải.

Mỗi khi máy bay đánh phá, đường bị cày xới thành những hố lớn. Khi bom vừa dứt, cả tổ lập tức lao ra hiện trường để lấp lại đường cho xe đi tiếp.

Có những ngày mưa rừng kéo dài, áo mưa chỉ là những tấm vải nhựa cũ được vá đi vá lại nhiều lần. Nhưng vẫn phải mặc để làm việc giữa bùn đất và nước ngập.

Bà nhớ rõ một lần, một hố bom quá lớn khiến cả đoạn đường bị chia cắt. Cả tổ phải làm việc liên tục nhiều giờ, người chuyển đất, người gánh đá, người san phẳng mặt đường.

Khi hoàn thành, trời đã gần sáng. Ai cũng kiệt sức, nhưng vẫn đứng nhìn đoạn đường vừa được nối lại cho đoàn xe tiếp tục đi qua.

Bà nói:
“Lúc đó không ai nghĩ mình làm được gì lớn. Chỉ nghĩ nếu đường còn đi được, là còn giúp được chiến trường.”

Sau hòa bình, bà giữ lại chiếc áo mưa cũ đã vá nhiều chỗ, như một kỷ niệm của những ngày bám đường giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn