CHIẾC ÁO NÂU CỦA CHA
Chiếc áo nâu đã bạc màu được treo trong tủ suốt nhiều năm. Nó không còn vừa với bất kỳ ai trong gia đình, nhưng mẹ ông vẫn không cho đem bỏ.
Đó là chiếc áo cha ông thường mặc trước ngày lên đường. Áo may bằng loại vải thô, cổ áo đã sờn, một bên tay có đường vá rất nhỏ. Mỗi khi trời lạnh, ông lại mặc nó ra đồng. Những ngày trước khi đi, ông vẫn mặc chiếc áo ấy làm việc.
Người con trai khi ấy còn nhỏ. Cậu chỉ nhớ cha hay xoa đầu mình trước khi đi.
Sau này, người cha không trở về.
Mẹ giữ chiếc áo lại.
Có lần con trai hỏi tại sao không giặt rồi cất cẩn thận hơn. Bà nói chiếc áo đã được giặt rất nhiều lần, chỉ có ký ức là không thể giặt đi.
Khi mẹ mất, chiếc áo được trao lại cho người con.
Ông mở tủ, lấy áo ra.
Ông áp tay lên phần vai áo.
Ông nhớ những ngày mình còn bé, từng núp sau lưng cha, từng ngồi chờ cha đi làm về.
Chiếc áo chẳng còn giá trị vật chất.
Nhưng nó giữ lại hình dáng của một người đã xa.
Ông quyết định không cất nó trong hộp kín.
Ông giặt nhẹ, phơi khô rồi đặt vào khung kính.
Con cháu nhìn thấy.
Ông kể câu chuyện về ông nội.
Không phải một câu chuyện lớn.
Chỉ là một người đàn ông thích làm ruộng, thích mặc áo nâu và có một đứa con trai nhỏ thường chạy ra cổng đón mình.
Người cha trong ký ức trở nên gần gũi hơn.
Không còn chỉ là một cái tên trên bàn thờ.
Ông là một người từng sống, từng yêu gia đình và từng có một chiếc áo nâu giản dị.



