Chiếc áo nâu vá chằng vá đụp
Đứa cháu nhìn chiếc áo bà ba cũ treo trên vách hỏi:
— Ngoại ơi, sao ngoại không bỏ cái áo này?
Ngoại Mười vuốt nhẹ từng đường vá:
— Vì áo này theo ngoại suốt thời nuôi cán bộ.
Ngày ấy, cứ mỗi lần có du kích ghé nhà, ngoại lại xé từng mảnh áo cũ làm băng bó vết thương. Có khi chiếc áo đang mặc cũng xé luôn để cầm máu cho bộ đội.
Ngoại cười hiền:
— Áo rách thì vá được, chứ người ngã xuống rồi không vá lại được đâu con.



