CHIẾC ÁO QUÂN PHỤC CŨ
CHIẾC ÁO QUÂN PHỤC CŨ
CHIẾC ÁO QUÂN PHỤC CŨ
Ngày trở về, anh mặc bộ quân phục đã bạc màu.
Người trong làng không nhận ra.
Một đứa trẻ hỏi:
“Chú là ai?”
Anh cười:
“Chú là người làng này.”
Đứa trẻ chạy đi gọi mẹ.
Mẹ anh từ trong nhà bước ra.
Bà đứng sững.
Rồi chỉ nói:
“Con…”
Anh ôm mẹ.
Không nói được gì.
Có những cuộc đoàn tụ không cần lời.
Sau chiến tranh, anh cất bộ quân phục vào một chiếc hòm.
Mỗi năm chỉ mở ra một lần.
Không phải để nhớ chiến tranh.
Mà để nhớ tuổi trẻ.



