Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc áo sờn vai mẹ khâu vội

Trong một căn nhà nhỏ nơi làng quê Hà Tĩnh, có một chiếc áo đã sờn vai theo năm tháng. Đó là chiếc áo của người con – có thể là của đứa trẻ đến trường, cũng có thể là của người lính chuẩn bị lên đường.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống.

Ánh đèn dầu leo lét, gió lùa qua khe vách. Người mẹ ngồi lặng lẽ, kim chỉ trên tay, cúi mình bên chiếc áo cũ. Đôi mắt đã mỏi sau một ngày dài, nhưng từng mũi kim vẫn đi đều, cẩn thận như thể sợ làm đau chính người mặc.

Vai áo đã rách.
Vải đã mòn.

Không có vải mới để thay, mẹ tìm từng mảnh vải cũ, cắt ghép, vá lại. Những đường chỉ không thẳng đều, có chỗ vụng về, nhưng chắc chắn. Mỗi mũi kim là một chút yêu thương được gửi gắm.

Có khi mẹ phải khâu vội.

Ngày mai con đi sớm. Có thể là ra đồng, có thể là lên đường nhập ngũ. Không có thời gian để làm lại chiếc áo mới. Chỉ kịp vá lại chỗ rách, chỉ kịp làm cho chiếc áo đủ lành lặn để con mang theo.

Mẹ không nói nhiều.

Chỉ thỉnh thoảng ngẩng lên, nhìn con, rồi lại cúi xuống. Ánh mắt ấy vừa lo lắng, vừa thương yêu, vừa như muốn giữ lại hình bóng con lâu hơn một chút.

Chiếc áo được khâu xong.

Không đẹp. Không mới. Nhưng ấm.

Ấm không chỉ vì vải, mà vì trong đó có bàn tay mẹ, có hơi ấm của tình thân, có cả những điều không nói thành lời.

Ngày con đi, mẹ trao lại chiếc áo.

Không dặn dò dài dòng, chỉ khẽ bảo:
“Giữ gìn sức khỏe.”

Nhưng trong chiếc áo ấy, mẹ đã gửi gắm tất cả.

Có thể sau này, chiếc áo sẽ sờn thêm, rách thêm, theo những chặng đường gian khổ. Có thể nó sẽ không còn nguyên vẹn. Nhưng những đường kim của mẹ thì vẫn còn đó – như một sợi dây nối con với mái nhà.

Trong chiến tranh, có những thứ lớn lao làm nên lịch sử.
Nhưng cũng có những điều nhỏ bé như chiếc áo sờn vai,
lại giữ ấm cả một đời người.

Và đôi khi,
chính những đường kim khâu vội trong đêm ấy
lại là thứ bền chặt nhất –
không bao giờ đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn